⬅ Trước Tiếp ➡
Chẳng qua không đợi Diệp Dao kịp vui mừng, nửa câu sau của hắn giống như trực tiếp đẩy cô xuống tận mười tám tầng địa ngục.
"Hay là... tôi sa thải Trịnh Khiêm... coi như là mắt không thấy thì tâm không phiền vậy."
Cả người Diệp Dao lạnh ngắt như bị đẩy vào hầm băng. Cô cắn chặt môi, trong lòng gần như tuyệt vọng.
Trịnh Khiêm mất rất nhiều công sức mới có thể thi được chứng chỉ kiến trúc sư, càng tốn bao nhiêu thời gian và mối quan hệ mới có thể vào công ty hiện tại.
Hai tháng trước chồng cô vừa mới thăng chức, thậm chí còn có tư cách cùng Sếp tổng đi ra nước ngoài thị sát.
Nếu như đúng ngay lúc này mà bị hắn khai trừ, Diệp Dao không chút nghi ngờ, với tác phong của Chung Diệc Nhiên, Trịnh Khiêm đừng mơ có thể lăn lộn ở trong ngành này nữa. Ngày tháng sau này, chồng cô sẽ không bao giờ ngóc đầu lên nổi...
Người đàn ông ung dung thưởng thức sắc mặt biến đổi liên tục của Diệp Dao. Từ hy vọng cho đến tuyệt vọng, quả thực là một màn trình diễn vô cùng xuất sắc.
Đợi đến khi hắn thưởng thức đủ dáng vẻ kinh sợ của cô, bấy giờ hắn mới rủ lòng thương nói ra yêu cầu thật sự của chính mình.
"Hoặc là... lại giống như trước kia, chỉ cần tôi ra lệnh, em nhất định phải gọi đến thì đến, bảo đi thì đi. Chơi đến khi nào... tôi chán mới thôi."
Diệp Dao ngồi ngây ngốc tại chỗ. Từ lúc sáng sớm nhận được tin nhắn của hắn gọi cô đến khách sạn, người phụ nữ đã phần nào đoán được. Đến khách sạn thì còn có thể làm gì nữa chứ?
Cô cũng không còn là một thiếu nữ ngây thơ không rành thế sự. Càng nực cười hơn nữa là chính người đàn ông trước mắt này là người đã đưa cô vào đời.
Chỉ là... lấy thân phận địa vị của hắn bây giờ, so với trước kia chỉ có hơn chứ không kém... Hắn muốn kiểu phụ nữ nào mà không có cơ chứ?
Vì cái gì... cứ phải là cô đâu?
"Chung tổng..."
Diệp Dao gọi một tiếng, nỗ lực khắc chế cơ thể đang phát run của mình. Cô cắn răng nói, "Bây giờ tôi đã là phụ nữ có chồng... Chỉ sợ là... không đủ khả năng lọt vào mắt xanh của ngài."
Chung Diệc Nhiên nhìn cô, biết rõ những lời của Diệp Dao chỉ là một cách để kéo dài thời gian. Nhưng mà hắn vẫn thoải mái cho phép cô được giãy giụa một lần cuối cùng.
"Chung tổng... nếu ngài muốn bất cứ điều gì khác... Tôi nhất định sẽ dốc hết sức lực để..."
Người đàn ông nhếch môi, nhẹ nhàng ngắt lời cô, "Cô Diệp, tôi không cần em dạy tôi phải muốn gì..."
Hắn giơ tay nới lỏng cà vạt trên cổ, thái độ của hắn đã bắt đầu có một chút không kiên nhẫn.
"Nếu em không muốn tôi cũng không miễn cưỡng." Giọng điệu của hắn rất tuỳ ý, nhưng lại khiến cô thấy lạnh sống lưng, "Chỉ là tôi sẽ nói sự thật cho Trịnh Khiêm biết, sau đó thuận tiện bảo phòng tài vụ kết toán tiền lương tháng này cho anh ta luôn."
Nói xong, không đợi Diệp Dao kịp phản ứng, hắn đã cầm điện thoại lên. Chỉ mất vài giây đầu dây bên kia đã vang lên tiếng người đáp lại, Chung Diệc Nhiên nhẹ giọng nói, ""Thư ký Triệụ.. Tôi có một việc muốn giao cho cô..."
Diệp Dao lập tức bổ nhào vào bên chân hắn, vội vàng kéo cánh tay của hắn mà nói, "Tôi đồng ý Chung tổng, cầu xin ngài hãy buông tha cho chồng tôi "
Người đàn ông cụp mắt xuống, rõ ràng nhìn thấy nước mắt trong suốt đang dâng đầy trong đôi mắt hạnh xinh đẹp của cô.
Hắn chậc một tiếng, sau đó trực tiếp cúp điện thoại, ném di động lên mặt bàn.
Chung Diệc Nhiên khẽ nhướng mày, đưa tay nhấc cằm cô lên, một lần nữa mệnh lệnh nói, "Cởi "
Diệp Dao hoãn lại cảm xúc hốt hoảng trong ngực, cô từ từ đứng dậy, cắn môi nhìn thẳng vào hắn.
"Ngài muốn tôi làm gì cũng được, nhưng mà..."
Người phụ nữ hít sâu một hơi, dùng ngữ khí thương lượng cẩn thận cầu xin nói, "Hy vọng ngài có thể nói cho tôi biết, giao dịch này phải kéo dài bao lâu đây?"
⬅ Trước Tiếp ➡