⬅ Trước Tiếp ➡

là Liễu Cảnh Phán, học sinh lớp 11 chuyên Mỹ thuật, vóc dáng nhỏ nhắn.
Trong ký ức của Khang Ngọc Nghi hiện đại, Liễu Cảnh Phán là người bạn thân nhất của cô ở phòng Mỹ thuật này.
Các bạn học khác trong phòng cũng không còn giả vờ chăm chỉ như trước, thay vào đó là rôm rả kéo đến hóng chuyện.
"Đúng rồi, Khang Ngọc Nghi, hai người bắt đầu yêu nhau từ bao giờ thế?" "Nhìn khí thế ban nãy thì chắc cũng được một thời gian rồi đấy nhỉ?" Khang Ngọc Nghi đỏ bừng mặt, xua tay lia lịa "Không phải đâu, không phải đâu Bọn mình chỉ là bạn thôi, không phải yêu đương gì cả." Dù ở thời cổ đại hai người họ đã có vô số lần ân ái mặn nồng, nhưng cô vẫn không cho rằng đó là tình yêu, nhất là khi đặt vào thời hiện tại này.
Hơn nữa trong hiện đại, việc làm thiếp là phạm pháp Cô đâu dám làm chuyện vi phạm pháp luật chứ Một bạn học khác cười gian tiếp tục trêu "Chỉ là bạn thôi à?
Là bạn trai bạn gái thì có " Cả đám xung quanh hùa vào "Khang Ngọc Nghi, cậu đỉnh thật đấy Thế mà lại hái được đóa hoa cao quý lạnh lùng như thế " Khang Ngọc Nghi nhíu mày định phản bác nhưng giáo viên Mỹ thuật đã bước vào từ cửa trước.
Đám học sinh đang mải mê hóng chuyện lập tức trở về chỗ ngồi giả bộ ngoan ngoãn.
Cô giáo Mỹ thuật là một người phụ nữ lớn tuổi đeo kính gọng đen bằng kim loại, khóe miệng hơi cụp xuống tạo cảm giác nghiêm khắc.
"Hai tiết này vẫn là vẽ tĩnh vật, các em cứ tự do sáng tạo.
Những ai đăng ký lớp dạy đặc biệt thì ưu tiên hoàn thành bài tập của lớp.
Tập trung làm việc, đừng nói chuyện riêng đấy." Cả lớp không ai dám hó hé, chỉ chăm chú trải giấy, pha màu hoặc gọt bút.
Khang Ngọc Nghi ngồi trước bảng vẽ, bối rối không biết làm gì.
Trong những ký ức vụn vặt sáng nay cô nhận được hoàn toàn không có chút manh mối nào liên quan đến vẽ tranh..
May mắn thay, cô giáo trên bục giảng và cả các bạn học dường như đã quen với sự lơ mơ của cô, chẳng ai chú ý đến cô nhiềụ Lúc này Khang Ngọc Nghi bỗng nhớ ra lý do mình đến lớp là để chơi với bạn cùng bàn Triệu Phi Phi, nhưng sao cô ấy không có mặt ở đây nhỉ?
Cô gái tóc ngắn ngang tai tên Liễu Cảnh Phán ngồi ngay bên cạnh, lặng lẽ đưa cho cô một cây bút chì 6B vừa gọt xong.
"Chị Khang, chị cứ vẽ linh tinh coi như giết thời gian đi." Liễu Cảnh Phán nói nhỏ bằng giọng thì thầm.
"Ừ, cảm ơn em " Khang Ngọc Nghi cũng nghiêm túc đáp lại bằng giọng tương tự.
Nhìn quanh một vòng, cô bắt chước cách cầm bút của các bạn, cầm nghiêng bút chì rồi nguệch ngoạc trên tờ giấy trắng đã được trải sẵn trên bảng vẽ.
Tuy những bạn học khác nhìn như đang nguệch ngoạc nhưng mỗi nét bút đều như có thần, nhanh chóng phác thảo ra những đường nét rõ ràng.
Khang Ngọc Nghi cúi xuống thấy bản vẽ của mình chỉ là một mớ nguệch ngoạc lộn xộn, chẳng ra hình thù gì bèn không khỏi chán nản.
Cô xé tờ giấy đó ra, thay một tờ mới lên bảng vẽ.
Suy nghĩ một lúc, cô quyết định thử vẽ chiếc vòng tay chuông trơn mà buổi trưa Lý Nguyên Hành đã ép đưa cho cô.
Kiểu dáng chiếc vòng rất đơn giản, cô chỉ vẻ vài nét đã xong.
Sau khi tự tin hơn đôi chút, Khang Ngọc Nghi tiếp tục thử vẽ những món trang sức mà cô đã nhìn thấy trong tiệm trang sức lúc nghỉ trưa.
Vòng tay rồng phượng


⬅ Trước Tiếp ➡