⬅ Trước Tiếp ➡

vòng hông đầy đặn cũng đã làm anh cảm thấy khó chịụ Lần đầu tiên anh mộng tinh cũng là vì một lần vô tình cô chạm nhẹ vào anh.
Hiện tại, khi đã có ký ức từ kiếp trước, từng trải qua sự hòa quyện sâu sắc giữa thể xác và tâm hồn, anh càng khó kiềm chế bản thân hơn nữa.
Nhưng không hiểu sao hôm nay cô ngoan ngoãn đến mức khiến anh phải bất ngờ.
Nếu là ở thời cổ đại, chỉ cần hai người ở riêng với nhau quá mười phút thì chắc chắn cô sẽ quấn lấy anh đòi hỏi, thậm chí chẳng cần quan tâm đến hoàn cảnh xung quanh.
Những hình ảnh đó cứ không ngừng tua đi tua lại trong đầu khiến hơi thở của anh trở nên dồn dập, cổ họng khô khốc, yết hầu liên tục chuyển động.
Lý Nguyên Hành tiện tay cầm một chai nước khoáng, vặn nắp rồi uống cạn trong một hơi, cố gắng đè nén cảm giác nóng bức đang dâng trào trong cơ thể.
Nửa tiếng sau, tiếng nhạc báo hiệu giờ nghỉ trưa kết thúc vang lên cũng đánh thức Khang Ngọc Nghi.
Cô ngồi dậy dụi dụi mắt, cánh tay bị kê làm gối đã tê rần, trên gương mặt trắng mịn còn in vệt đỏ nhàn nhạt.
"Còn muốn ngủ nữa không?
Nếu không thì quay lại học đi." Giọng Lý Nguyên Hành khàn khàn có chút mệt mỏi.
Ngồi ngây ra một lúc, Khang Ngọc Nghi yếu ớt đáp "Đi học thôi, em muốn chơi với Triệu Phi Phi." Lý Nguyên Hành nhíu mày "Ai cơ?" "Triệu Phi Phi là bạn cùng bàn của em, cô ấy rất giỏi mắng người đó " Khang Ngọc Nghi nghiêm túc nói.
"À." Lý Nguyên Hành không bộc lộ cảm xúc gì đặc biệt, chỉ nhàn nhạt nói "Tiết ba chiều nay của lớp em là môn ngữ văn, hai tiết trước tự do.
Anh đưa em đến phòng tranh ở tòa nghệ thuật." "Được." Khang Ngọc Nghi ngơ ngác gật đầu rồi thắc mắc "Nhưng sao anh biết thời khóa biểu của lớp em?" Lý Nguyên Hành mím môi "Chỉ cần nhìn qua một lần là nhớ rồi." "À vâng." Cô không hỏi thêm, cũng không mấy bận tâm đến câu trả lời.
Tòa nghệ thuật nằm chếch đối diện tòa thí nghiệm, chỉ cần đi xuống cầu thang rồi bước thêm vài chục bước là tới.
Khi thấy cặp đôi "nhân vật chính gây bãó hôm nay lần lượt bước vào phòng tranh, các học sinh bên trong dần ngừng tay, liếc mắt nhìn theo họ.
Phòng tranh này không chỉ có học sinh mỹ thuật cùng lớp với Khang Ngọc Nghi mà còn có cả các em khối mười và mười một.
Dù trước đó đã hóng hớt được tin đồn trên diễn đàn trường nhưng việc được tận mắt chứng kiến vẫn là một cảm giác khác.
Cô nàng học mỹ thuật kém cỏi nhất của bọn họ là Khang Ngọc Nghi lại thực sự đang yêu đương với con trai nhà tài phiệt, cũng là thiên tài danh tiếng đấy sao?
Họ cứ thế trơ mắt nhìn thiên tài cúi xuống, ghé sát tai Khang Ngọc Nghi nói mấy câu rồi nhét một chai nước khoáng vào tay cô.
Không chỉ vậy, anh còn đứng bên cạnh cô một hồi lâu nữa.
Mãi đến khi tiếng chuông báo tiết học thứ hai vang lên, anh mới rời đi.
Một cô gái tóc ngắn ngang tai bỗng cầm một ống đựng bút giả làm micro đưa lên miệng Khang Ngọc Nghi.
"Chị Nghi, thành khẩn thì được khoan hồng, ngoan cố sẽ bị nghiêm trị Mau khai thật, rốt cuộc chuyện này là thế nào?" "Hả?" Khang Ngọc Nghi bối rối ngẩng mặt lên "Chuyện gì là chuyện gì?" "Thì đương nhiên là chuyện chị với thiên tài yêu nhau chứ còn gì nữa " Cô gái tóc ngắn ngang tai nháy mắt ra hiệu "Khai mau, hai người quen nhau thế nào?" Cô gái tóc ngắn này


⬅ Trước Tiếp ➡