Chương 61
Khải Khải thấy mẹ muốn đánh mình, cậu nhóc cất bước chạy điên cuồng.
Lâm Nam Yến cầm gậy đuổi the0 phía sau,
Ở đây chỉ còn lại Nguyễn Tử Mạt và hai đứa trẻ.
Hai đứa trẻ này cả người đều là bùn, giống như hai pho tượng được làm từ bùn.
Tiểu Bảo cả người đều là bùn, chỉ có đôi mắt là sạch sẽ, không biết phải tốn bao nhiêu sức mới có thể rửa sạch được.
Nguyễn Tử Mạt ngẩng mặt lên, cô có chút không nghĩ ra, phải làm sao bây giờ.
Thiến Thiến lắc đầu tóc đầy bùn của mình, sau đó từ tɾong túi lấy ra một bông hoa đưa cho Nguyễn Tử Mạt, ""Dì, tặng cho dì.""
Nguyễn Tử Mạt nhìn chằm chằm vào bông hoa không còn màu sắc ban đầu nữa, trầm mặc một hồi.
Nhưng khi đối mặt với đôi mắt to tròn chớp chớp của Thiến Thiến, Nguyễn Tử Mạt vẫn nhận lấy.
Thiến Thiến cuối cùng cũng vui vẻ, nhảy nhót đi ở phía trước.
Tiểu Bảo dường như biết mình đã phạm lỗi, cọ tới cọ lui, đi rất chậm, cơ thể co rúm lại, không dám nói gì.
""Dì, vì sao mẹ con lại tức giận vậy?""
Thiến Thiến nghe thấy tiếng anh trai mình khóc từ xa.
". . . . . ." Nguyễn Tử Mạt, đừng nói, hiện tại cô cũng rất muốn tức giận.
Nguyễn Tử Mạt mang the0 hai đứa nhỏ dính đầy bùn trở về đại viện.
Đi được vài bước, đã nhìn thấy một người đàn ông và một người phụ nữ ở dưới bóng cây, nam mặc một thân quân trang, cao to đẹp trai, đôi mắt thâm trầm nhìn người phụ nữ, người phụ nữ mặc một chiếc váy trắng, xinh đẹp mềm mại, cô ta cười duyên, nhìn hai người giống như một đôi tiên đồng ngọc nữ.
Nguyễn Tử Mạt đột nhiên nhìn thấy cảnh này, tɾong lòng có chút không thoải mái, không lẽ cô đã bị thân phận thê tử này nhập rồi, cô sinh ra cảm giác muốn chiếm hữu Lệ Kình Liệt.
Đây không phải là hiện tượng tốt, Nguyễn Tử Mạt lắc đầụ
Cô không muốn đến quấy rầy người ta, định lặng lẽ rời đi.
Kết quả là đứa trẻ bên cạnh cô, mặc dù lông mi dính đầy bùn, nhưng ánh mắt lại rất sắc bén, Thiến Thiến chỉ vào người đàn ông cao lớn kia la lớn, ""Tiểu Bảo kia không phải là ba cậu sao?""
Nguyễn Tử Mạt thầm kêu một tiếng không xong rồi.
Tiểu Bảo ngẩng đầu nhìn qua, thấy ba mình và một dì khác đứng cùng một chỗ, khuôn mặt cậu bé bị bùn bao phủ, không biết cậu bé thâm tình cái gì.
Nghiệp chướng, còn để đứa trẻ nhìn thấy ba mình ở cùng người phụ nữ khác.
Khoảng cách khá xa, Lệ Kình Liệt không nghe thấy giọng nói của Thiến Thiến, tiếp tục nhìn người phụ nữ trước mặt nói gì đó.
""Chúng ta trở về nhà tắm trước, xem hai đứa đều thành tượng đất hết rồi, nếu không rửa sạch thì bùn sẽ không trôi hết được.
Nguyễn Tử Mạt cũng không quan tâm hai đứa trẻ dính đầy bùn, nắm tay bọn chúng đi về nhà.
""Nguyễn Tử Mạt……""
Đột nhiên từ phía sau truyền đến một âm thanh.
Cố Vân Đình đứng chắn trước mặt Nguyễn Tử Mạt, chặn đường đi của cô.
“Cô đây là đắp hai cái tượng đất à?”
Cố Vân Đình nhìn về phía hai đứa nhỏ bên cạnh Nguyễn Tử Mạt, toàn thân đều là bùn đất, cười hì hì hỏi.
“Đúng vậy, tặng anh một cái, anh muốn không?”
Nguyễn Tử Mạt chuyên nghiệp nở nụ cười.
Đây là muốn anh ấy tắm rửa sạch sẽ cho hai nhóc con chơi bùn này? Cả người từ trên xuống dưới đều bị bao bởi lớp bùn đen, không biết phải mất bao lâu mới rửa trôi hết sạch.
Cố Vân Đình xua tay, cười nói, “Tôi không tiêu thụ nổi.”
“Vậy nhường đường một chút đi. Tôi phải đưa hai nhóc này về tắm rửa. Nếu bị cảm lạnh anh có đền được không?”