⬅ Trước Tiếp ➡

Hơn nữa ở thời đại này, đá bào cũng không phổ biến.
""Đá bào?""
Lâm Nam Yến nghi ngờ hỏi.
Nguyễn Tử Mạt gật đầu thật ma͙nh, ""Đúng vậy, làm đá bào.""
""Chỉ là........""
Vừa mới phấn khích được hai phút, Nguyễn Tử Mạt lại cau mày, ""Làm đá bào, cần phải có đá, bây giờ tôi phải lấy đá ở đâu chứ.""
Nhắc đến ""Lấy đá"", Lâm Nam Yến trầm mặc một lúc lâu, mới chậm rãi nói ""Tôi, tôi có cách.""
Hai mắt Nguyễn Tử Mạt sáng ngời, đầy mong chờ, ""Cách gì, cô mau nói đi.""
""Tôi có một người cậu, có mở một nhà xưởng làm kem que, ở đó có đá.""
Vẻ mặt Lâm Nam Yến không được tự nhiên.
""Nam Yến, cô lợi hại quá, còn có một ông cậu làm xưởng trưởng.
Nguyễn Tử Mạt ngạc nhiên nhìn về phía Lâm Nam Yến.
Vẻ mặt Lâm Nam Yến rất phức tạp, ""Cô, cô phải cẩn thận với ông ta, danh tiếng ông ta không được tốt lắm, ở tɾong thôn đều nói chỉ cần nói chuyện vui vẻ với ông ta thì đều sẽ mang thai.
Nguyễn Tử Mặt bật cười, ""Nam Yến, cô cũng đã là mẹ của hai đứa trẻ, lại đi tin những lời ma quỷ này.""
""Cô đừng phớt lờ.""
Lâm Nam Yễn có chút cuống cuồng, cô ấy bước đến bên tai Nguyễn Tử Mạt thì thầm, ""Năm đó cậu tôi ở tɾong thôn đã làm cho ba người đàn bà quả phụ có bầu, khiến ông nội tôi tức giận muốn chết, sau đó đuổi ông ta ra khỏi nhà, đến giờ mẹ tôi vẫn không cho chúng tôi đi tìm ông ta, mấy năm nay, ông ta có rất nhiều bạn gái, vẫn chưa kết hôn.""
Nguyễn Tử Mạt sợ hãi trợn tròn hai mắt, ""Cùng lúc làm cho ba quả phụ có bầu, có khoa trương quá không?""
""Ông ta không phải là người đứng đắn gì, sau này cô thấy ông ta thì phải tránh xa một chút.""
Lâm Nam Yến lại dặn dò Nguyễn Tử Mạt lần nữa.
""Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ cách ông ta rất xa.""
Nguyễn Tử Mạt gật đầụ
Lâm Nam Yến lại tiếp tục nói ""Chờ tôi gọi đïện thoại cho ông ta, làm hòa với ông ta, sau đó cùng cô đi tìm ông ta.""
""Cảm ơn cô, nếu không có cô, tôi cũng không biết kiếm đâu ra đá.""
Nguyễn Tử Mạt quả thực rất cảm kích Lâm Nam Yến.
""Nói vớ vẫn cái gì đó, chúng ta là người xa lạ sao.""
Lâm Nam Yến không để bụng.
Hai người trò chuyện đến nửa ngày, cũng không thấy ba con khỉ quậy kia, Lâm Nam Yến có chút lo lắng, cô ngồi không yên.
Nguyễn Tử Mạt chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để kiếm tiền, cả người đều thỏa mái, cùng Lâm Nam Yến đi tìm mấy đứa trẻ.
Nguyễn Tử Mạt và Lâm Nam Yến tìm khắp cả đại viện, cũng không thấy người đâụ
Hỏi các chị dâu mới biết được, ba đứa trẻ đã ra khỏi đại viện.
Nguyễn Tử Mạt và Lâm Nam Yến ra ngoài tìm, tìm nữa ngày, mới thấy bọn chúng ở một con sông khô cạn.
Ba đứa trẻ lăn lộn ở chỗ có bùn, khắp người đều là bùn, đã không còn nhìn thấy màu sắc ban đầu của quần áo, ngay cả tóc cũng dính đầy bùn, chỉ chừa lại hai con mắt to tròn.
". . . . . ." Nguyễn Tử Mạt.
Quản nhiên câu nói kia thực sự rất đúng, khi bọn trẻ im ắng, chính là đang quậy phá như quái vật.
""Ba ba, con bắt được cá, tối nay đến nhà gì ăn cá.""
Khải Khải giở túi quần áo ra khoe, bên tɾong có mấy con cá đang bơi lội.
Khóe miệng Nguyễn Nam Tử giật giật.
Lâm Nam Yến tức giận đến thở dốc, cô nhìn quanh một vòng, ánh mắt tìm khắp nơi, nhặt một cây gậy tɾong bụi cỏ, nghiến răng nghiến lợi nói ""Trương Minh Khải con dám đem em trai em gái đến sông chơi, ở đây nguy hiểm như vậy,hôm nay coi mẹ có đánh chết con không.""


⬅ Trước Tiếp ➡