Chương 56
""Tử Mạt, anh thích em, anh biết em cũng thích em, em đi với anh, anh sẽ không để em cực khổ.""
Đường Thiên Vũ nhìn nét mặt của Nguyễn Tử Mạt, càng nhìn càng thích, tại sao trước đây anh ta không phát hiện người phụ nữ béo này khi gầy đi lại xinh đẹp thế này, nếu không cũng sẽ không chỉ nắm tay mà không làm gì cả.
Nguyễn Tử Mạt ở tɾong lòng cười lạnh một tiếng, cô rất khinh thường người đàn ông này, không thèm giả vờ nhu nhược nữa, cả người trở nên sắc bén, ""Tôi thích anh? Sao mặt anh lại dày như vậy, trở về tiểu một bãi rồi soi lại mặt mình đi.""
Đường Thiên Vũ sửng sốt, không thể tin được Nguyễn Tử Mạt lại nói như vậy với mình.
""Diện mạo thì bình thường, cao chưa đến một mét chín, tay chân yếu ớt, xách hai xô nước cũng khó khăn, trói gà không chặt, người như vậy, đến một cái liếc mắt tôi cũng không muốn nhìn.""
Nguyễn Tử Mạt muốn người đàn ông này nhận thức rõ bản thân mình.
Nhìn thấy sắc mặt Thôi Uyển Ninh thay đổi, Nguyễn Tử Mạt cố ý kích động cô ta, ""Anh Kình Liệt nhà tôi thì h0àn toàn ngược lại, khuôn mặt của anh ấy đẹp trai đến nỗi tôi không muốn chớp mắt nhiều lần, sợ sẽ không nhìn đủ, vẻ đẹp trai của anh ấy.""
Anh ấy cao một mét chín sáu, là hình mẫu lý tưởng của tôi, cơ thể đầy cơ bắp, buổi tối tôi phải đếm đủ tám múi bụng của anh ấy mới có thể ngủ ngon được, tôi vô cùng thích anh ấy, mỗi ngày đều không thấy đủ, đừng để sâu bọ xuấthiện trước mắt tôi, tôi sẽ không thèm liếc mắt một cái nào đâụ
Phía sau truyền đến một tiếng ""Phụt"", sau đó là những tiếng cười chói tai.
Nguyễn Tử Mạt giống như một con gà trống đâύ thắng trận, dương dương tự đắc nhìn về phía Thôi Uyển Ninh, tràn đầy khıêu khích.
Đột nhiên từ phía sau truyền đến một tràng cười, khiến cơ thể Nguyễn Tử Mạt đông cứng, cô có một cảm giác không tốt.
""Lão Lệ, mỗi đêm chị dâu phải đếm tám cơ bụng của anh mới có thể ngủ được, là thật sao?""
Cố Vân Đình lớn tiếng trêu chọc người bạn bên cạnh, bình thường anh ấy sẽ không gọi Nguyễn Tử Mạt là chị dâu, bây giờ trêu chọc nên mới gọi.
Hôm nay anh ấy và Lệ Kình Liệt muốn đi gặp lãnh đạo để mở cuộc họp, mới đi chưa được bao lâu, đã nhìn thấy Nguyễn Tử Mạt bị hai người này quấy rầy, ban đầu anh ấy không nhận ra Nguyễn Tử Mạt đã giảm cân, đến khi bạn tốt của anh ấy nói thì anh ấy mới biết được.
Bọn họ dừng xe, muốn đến giúp đỡ.
Mặc dù anh ấy không thích người phụ nữ Nguyễn Tử Mạt kia, nhưng là một người đàn ông, còn là quân nhân, thì vào lúc này anh ấy vẫn sẽ đứng ra giúp đỡ.
Nhưng anh ấy lại không nghĩ đến lại có thể gặp được chuyện thú vị như vậy.
Khuôn mặt lạnh lùng của Lệ Kình Liệt có chút mất tự nhiên, lần đầu tiên anh được người khác thổ lộ trắng trợn như vậy, những lời nói trần trụi kia kia khiến cho một người đàn ông trưởng thành như anh có chút ngượng ngùng, người phụ nữ này cũng thật thẳng thắn, cho dù có yêu thích anh thế nào thì cũng nên dè dặt một chút chứ.
Hiện tại Nguyễn Tử Mạt xấu hổ đến ngón chân co quắp, giống như một con chuột đang tìm hang để chui vào, cô nhất thời lơ đãng, nói vài câu vui vẻ, không ngờ lại bị chính chủ nghe được.
""Hahaha......Lão Lệ, không ngờ buổi tối sẽ đặc sắc như vậy, nhìn không ra khuôn mặt nghiêm túc này có thể làm ra chuyện như vậy.""
Cố Vân Đình cười đến ngã trước ngã sau, vô cùng vui vẻ.