⬅ Trước Tiếp ➡

Nguyễn Tử Mạt sẽ không ngu ngốc thừa nhận, cô trợn tròn mắt, tiếp tục giả ngu ""Uyển Ninh sao cô lại có thể vu khống tôi như vậy, trước đây cô không nói như vậy, cô nói Đường Thiên Vũ cao lớn đẹp trai, tɾong nhà cũng có tiền, cô rất thích anh ta, bởi vì anh ta thích cô nên mới động tay động chân với cô, cô sợ chưa kết hôn đã mang thai, cho nên khi hẹn hò mới gọi tôi the0.""
Ánh mắt của công nhân nhìn Thôi Uyển Ninh đã thay đổi.
Thôi Uyển Ninh tức đến tái mặt, tiện nhân này đến giờ vẫn còn vu khống mình.
Nghĩ đến trước đây ở đại viện, đã bị Nguyễn Tử Mạt vu khống, hủy hoại thanh danh của cô ta, khiến cô ta không thể tìm được chồng ở đại viện, bị đuổi ra khỏi đại viện, cô chỉ muốn giết chết người phụ nữ chết tiệt này.
""Cô câm miệng lại, cô mới là người hắt nước bẩn vào tôi, người phụ nữ chết tiệt.
Thôi Uyển Ninh gần đây rất tức giận, hiện tại cơn tức giận đã tăng lên, muốn nhào đến đánh Nguyễn Tử Mạt.
Đường Thiên Vũ chắn trước mặt Nguyễn Mạt Tử, ngăn cản Thôi Uyển Ninh.
""Anh cản tôi?""
Thôi Uyển Ninh không thể tin được, nhớ lại trước đây Đường Thiên Vũ luôn cố gắng lấy lòng cô ta.
""Sao cô có thể động tay động chân được, nữ đồng chí phải chú ý văn minh.""
Trên mặt Đường Thiên Vũ có chút xấu hổ.
Trước kia anh ra rất thích Thôi Uyển Ninh, đất nhiên mọi chuyện cũng đều the0 cô ta, nghe lời cô ta, nhưng bây giờ Nguyễn Tử Mạt đã gầy đi, lại còn xinh đẹp như vậy, anh ta còn không dám ma͙nh tay, không nỡ để Thôi Uyển Ninh làm cô bị thương.
Thôi Uyển Ninh hung dữ trừng Đường Thiên Vũ, anh ta vậy mà lại giúp đỡ cái người phụ nữ mập mạp chết tiệt kia.
Đường Thiên Vũ bị trừng chột dạ, chỉ có thể hạ giọng nói ""Đừng quên chúng ta đến đây với mục đích gì.""
Lúc này Thôi Uyển Ninh mới tỉnh táo lại, hôm nay cô mang Đường Thiên Vũ đến đây, không ngờ Đường Thiên Vũ nhanh như vậy đã thích người phụ nữ Nguyễn Tử Mạt ngu xuẩn kia, trước kia cô ta không cẩn thận để lộ ra dấu vết, đã để cho người phụ nữ Nguyễn Tử Mạt ngu xuẩn kia nhìn ra tâm tư của cô ta với Lệ Kình Liệt mà có du͙c vọng chiếm hữu, nên người phụ nữ kia mới đối xử với cô ta như vậy.
Rõ ràng người đàn bà chết tiệt này muốn bỏ trốn với người đàn ông khác, nhưng vẫn không chịu nhường Lệ Kình Liêt cho cô ta, làm sao cô ta có thể coi cô là bạn.
Thôi Uyển Ninh dùng ánh mắt nham hiểm nhìn về phía Nguyễn Tử Mạt.
Nguyễn Tử Mạt h0àn toàn không sợ, Thôi Uyển Ninh thương nhớ đàn ông của người khác, tính kế để bọn họ ly hôn, không thành công còn bị cắn trả, cô ta còn có mặt mũi trách người khác không nhảy vào hố lửa của mình, lẽ ra cô phải tàn nhẫn hơn với loại người này.
Sau khi trấn an xong Thôi Uyển Ninh, Đường Thiên Vũ xoay người, tiếp tục nhìn Nguyễn Tử Mạt đầy thâm tình, "Tử Mạt, anh biết rõ em giận anh vì lâu như vậy mới đến gặp em, nhưng anh cũng sợ bị tên liều lĩnh đó đánh, với dáng vẻ muốn giết người của tên liều lĩnh đó ở ga xe lửa, nếu anh đi tìm em, không phải sẽ hại em sao.""
Nguyễn Tử Mạt lại trợn mắt lần nữa, nếu hỏi ngón chân, chắc chắn ngón chân cô cũng không tin.
Cô không thèm phản ứng lại loại người này, cơm lòng bò cũng đã bán hết, cô thu dọn đồ đạc trở về nhà, thời tiết quá nóng, cô cũng không có tâm tình chơi đùa với bọn họ.
Với ánh nắng chói chang này thật khiến người ta khô héo.


⬅ Trước Tiếp ➡