Chương 52
Khải Khải ""Chúng ta đi ra sân chơi đi.""
Tiểu Bảo gật đầu, bò ra khỏi ghế tựa, đi the0 anh trai ra ngoài chơi đùa.
Thiến Thiến không muốn đi, cô bé ôm lấy cánh tay của Nguyễn Tử Mạt, giống như một con mèo con dính người.
Lệ Kình Liệt không cần chờ người khác sai bảo, anh đã tự động đứng dậy thu dọn chén bát.
""Cảm ơn.""
Nguyễn Tử Mạt cảm thấy rất hài lòng, lễ phép nói một câụ
Lệ Kình Liệt dừng động tác thu dọn bát đũa của mình lại, ""Cô nấu cơm, tôi rửa chén, đó là chuyện nên làm.""
Đàn ông thời này làm việc nhà quả thực không phổ biến, Lệ Kình Liệt lại có được giác ngộ hiếm có này.
Không lâu sau, Thiến Thiến đã bị tiếng cười đùa bên ngoài thu hút, cô bé cũng chạy ra ngoài.
Lâm Nam Yến xuấthiện ở cổng tɾong sân, trên mặt mang the0 chút mệt mỏi.
Cô ấy đi đến, cầm lấy tay Nguyễn Tử Mạt, "Tôi đã nghe chuyện xảy ra hôm nay, cũng may có cô ở đấy, người đàn bà Dương Xuân Lộ kia đúng là không biết xấu hổ, tôi mà nhìn thấy cô ta thì tôi sẽ xé xác cô ta ra.""
""Để cô ta không chiếm được lợi ích nào.""
Nguyễn Tử Mạt thấy dáng vẻ Lâm Nam Yến xoăn tay áo muốn đánh nhau, nhịn không được muốn cười.
Trước đây cô cảm thấy Lâm Nam Yến rất dịu dàng, không ngờ được đến khi tức giận cũng ghê gớm như vậy.
Nguyễn Tử Mạt, ""Cô ăn cơm chưa? Tôi còn một ít sương sáo, cô muốn ăn không?""
Lâm Nam Yến, ""Không cần, lão Trương vừa mới mang đồ ăn về cho tôi.""
""Vậy được rồi, Thiến Thiến và Khải Khải đã ăn no.""
Nguyễn Tử Mạt nhìn về phía bọn trẻ đang chơi đùa.
Lâm Nam Yến lại nói ""Hôm nay thật sự làm phiền cô rồi.""
""Đừng khách sáo, trước đây cô cũng giúp tôi rất nhiềụ""
Nguyễn Tử Mạt vừa nói xong, Tiểu Bảo đã chạy đến, ""Con ngứa.""
Cậu bé vừa nói vừa gãi tay mình, trên cánh tay nõn nà có thêm vài vết sưng, trên mặt cậu bé cũng có vài nốt.
Đây là vết muỗi đốt.
""Đừng gãi nữa, mẹ lấy thuốc bôi cho con.""
Nguyễn Tử Mạt cầm tay cậu bé, không cho cậu gãi lung tung sẽ để lại sẹo.
""Nam Yến, cô giúp tôi trông thằng bé một chút, đừng để nó cào loạn, tôi đi lấy thuốc.""
Nguyễn Tử Mạt giao Tiểu Bảo cho Lâm Nam Yến, cô đi về nhà lấy tinh dầụ
Kiếm một vòng tɾong ngăn tủ, cuối cùng cũng tìm thấy chai tinh dầu, cô vừa cầm lấy tinh dầu đi ra, đúng lúc nhìn thấy Lệ Kình Liệt từ tɾong phòng đi tới.
Nguyễn Tử Mạt nói với Lệ Kình Liệt, ""Trong sân có nhiều muỗi, Tiểu Bảo đã bị muỗi cắn, anh đi đào một ít ngải cứu trồng tɾong sân để đuổi muỗi, ở phía bên phải cổng đại viện có rất nhiều ngải cứụ
Lệ Kình Liệt nhìn về phía Tiểu Bảo, trên mặt có vài vết, cánh tay và chân đều có vết muỗi đốt, anh gật đầu một cái, ""Ừ.""
Lệ Kình Liệt cầm cái xẻng ra khỏi cửa.
Lâm Nam Yến trêu chọc Nguyễn Tử Mạt, ""Lệ doanh trưởng rất nghe lời cô.""
""……"" Nguyễn Tử Mạt.
Người ta là vì con của mình, liên quan gì đến cô.
Nguyễn Tử Mạt nói,"" Cô nhanh trở về ăn cơm đi, đi đường cũng mệt rồi.""
""Được, tôi về trước.""
Lâm Nam Yến đứng đứng dậy, ""Khải khải, Thiến Thiến về nhà""
""Tụi con chơi một lúc nữa.""
Khải Khải không chịu trở về.
""Con muốn ăn sương sáo.""
Thiến Thiến cũng không muốn trở về.
""Không được, hai đứa phải về nhà cho mẹ, không biết ngại đã ăn cơm nhà người ta rồi, còn chờ ăn khuya nữa sao?"".
Lâm Nam Yến muốn túm hai đứa nhỏ trở về.
Nguyễn Tử Mạt bước lên ngăn cản, hai đứa nhỏ đều trốn phía sau Nguyễn Mạt Tử.
""Để bọn nhỏ ở lại đi, chơi với Tiểu Bảo.""
""Hai đứa không được gây rắc rối cho dì.""