⬅ Trước Tiếp ➡

Đồ ăn vừa dọn lên bàn, ba đứa trẻ liền ngừng chơi đùa, chạy vào, nhìn thức ăn trên bàn khiến nước miếng cũng sắp chảy ra rồi.
""Mau đi rửa tay, ăn cơm.""
Nguyễn Tử Mạt nói với ba đứa trẻ.
Ba đứa trẻ không hẹn mà cùng nhau gật đầu, chạy đến giếng nước, một đứa cầm lấy cán sắt để bơm nước, hai đứa còn lại vòi nước, chờ nước chảy ra.
Rửa tay xong, rất nhanh đã tung ta tung tăng chạy về, ngồi quanh bàn ăn.
Lệ Kình Liệt cũng buông tờ báo tɾong tay xuống, đi đến ngồi.
Thấy Nguyên Tử Mạc để hai đứa con của Trương Thiết Quân ở đây ăn cơm thì anh có chút kinh ngạc, mặc dù Trương Quân Thiết đã từng nói vợ cậu ta khá thân với Nguyễn Tử Mạc, nhưng anh bán tín bán nghi, bây giờ anh đã tin rồi.
Nguyễn Tử Mạt trước kia rất hẹp hòi, cho dù tɾong nhà cô không thiếu ăn thiếu mặc, nhưng cô vẫn lén trộm đồ bên ngoài đem về, có không ít người đã cáo trạng với anh, anh trở về nói với cô nhưng cô vẫn không thay đổi, lại còn làm loạn hơn.
Thiến Thiến và Tiểu Bảo còn nhỏ nên Nguyễn Tử Mạc phải chăm sóc cho bọn chúng ăn cơm.
""Tiểu Bảo, thật hâm mộ cậu, ngày nào cũng được ăn đồ ăn ngon như vậy.""
Thiến Thiến vừa uống canh cá, vừa hâm mộ bảo bảo.
Tiểu Bảo kiêu ngạo thẳng lưng ưỡn ngực.
""Khéo nói quá, vậy con có muốn làm con gái dì không, nếu làm con gái dì thì mỗi ngày đều sẽ được ăn ngon giống như vậy.""
Nguyễn Tử Mạc nhéo nhéo khuôn mặt Thiến Thiến, trêu chọc cô bé.
Khuôn mặt của một đứa trẻ thật sự rất đẹp.
Thiến Thiến mở to đôi mắt, vẻ mặt mong chờ ""Có được không ạ?""
""Được chứ, nếu mẹ con đồng ý.""
Nguyễn Tử Mạt cười khanh khách nói.
Thiến Thiến đang muốn làm gì đó, thì bị Khải Khải gõ vào đầu, ""Không cần anh với mẹ nữa sao?""
Vẻ hưng phấn trên khuôn mặt Thiến Thiến biết mất.
Nguyễn Tử Mạt nhịn không được cười thành tiếng.
Lệ Kình Liệt vẫn luôn nhìn cô đùa giỡn với bọn trẻ, lần đầu tiên anh nhìn thấy cô nghịch ngợm như vậy.
Cô không còn là một người luôn hung hãn, công kích người khác nữa, nhìn bây giờ cô rất dịu dàng.
Nguyễn Tử Mạt phát hiện ra ánh mắt của anh nên cô đảo mắt nhìn sang anh.
Lúc này, Lệ Kình Liệt mới ý thức được bản thân thất thố, anh thu hồi ánh mắt rồi múc một thìa canh đậu hũ cá diếc, tươi mát, thơ๓ ngọt, không có một chút mùi tanh của cá, uống một ngụm, hương vị thơ๓ ngon bùng nổ tɾong miệng.
Lệ Kình Liệt nhịn không được uống hai chén, nếu không phải sợ con mình không còn canh để uống thì anh đã uống thêm một chén nữa.
Anh gắp một miếng thịt khô lên ăn, thịt khô không hề mặn chút nào, càng nhai càng thấy thơ๓, khác hẳn với mùi thịt bình thường, mang the0 hương vị đặc biệt.
Nhìn thấy trứng chiên hẹ vàng đều hai mặt, anh gắp một miếng, quả thực rất thơ๓, không nhịn được lại gắp thêm một miếng nữa.
Lại gắp cải thìa lên nếm thử, cải thìa vừa giòn vừa ngọt, vị ngọt của rau xanh rất thanh mát.
Anh mở dạ dày để ăn, ăn đến mức ở sau lưng thấm đẫm mồ hôi.
Lệ Kình Liệt không kén ăn, cái gì anh cũng có thể ăn được, trước đây, khi làm nhiệm vụ, phải mai phục, bất động mấy ngày mấy đêm, chỉ có thể gặp cây cỏ vỏ cây, cho nên bây giờ chỉ cần ăn một bữa cơm ngon cũng có thể khiến tâm trạng anh vui vẻ.
Vừa mới ăn xong bữa ăn này, đã nghĩ đến bữa ăn tiếp the0.
Ba đứa nhỏ cũng rất thích ăn, miệng dính đầy dầu mỡ.
Rất nhanh thức ăn trên bàn đã được ăn sạch.
Tiểu Bảo vuốt bụng của mình, ""Ngon quá.""
Thiến Thiến cũng gật đầu phụ họa the0.


⬅ Trước Tiếp ➡