⬅ Trước Tiếp ➡

Ở thời đại này, phổi bò, lòng bò, ruột non, lá sách, …. vô giá trị ở các quán thịt, đa số đều bị vứt bỏ hoặc chôn xuống gốc cây làm phân bón. Cô có thể mua được số lượng lớn với số tiền vốn rất thấp.
Lợi nhuận thu về lại không hề nhỏ.
Nhưng hiện tại cô không xu dính túi, nếu muốn mở quán, vốn khởi nghiệp chỉ có thể mượn Lệ Kình Liệt.
Tiền trợ cấp mỗi tháng của Lệ Kình Liệt là 56 tệ, gửi về cho cha mẹ 20 tệ, nguyên thân mỗi tháng có thể cầm được 36 tệ. Nguyên thân trước nay tiêu xài vô độ, mua rất nhiều quần áo cho bản thân, toàn bộ đều sặc sỡ bắt mắt. Nguyên thân xuất thân từ nông thôn, cho rằng màu sắc diễm lệ chính là thời thượng.
Nguyễn Tử Mạt chướng mắt mấy bộ đồ đó. Quần áo sặc sỡ như một con công khơ đuôi khắp nơi, nghĩ thôi đã bứt rứt khó chịụ Hiện tại cô chỉ mặc mấy bộ màu sắc đơn giản nhẹ nhàng.
Bây giờ trong nhà còn khoảng 30 tệ.
Chờ Lệ Kình Liệt trở về lại nói chuyện vay tiền.
Chỉ là không biết khi nào anh trở về, hiện cô rất muốn kiếm tiền.
Chờ một hồi lâu vẫn không thấy Tiểu Bảo có động tĩnh gì, Nguyễn Tử Mạt buông chiếc xẻng trong tay, đi ra ngoài xem tình huống như thế nào.
Trong giỏ đựng mấy đĩa đồ ăn, có hơi nặng, Tiểu Bảo dùng hết sức bú sữa mẹ mới kéo ra được một khoảng, nhưng tới được cửa, người thấp chân ngắn, dùng sức thế nào cũng không thể xách giỏ vào trong được, mặt cậu nhóc nghẹn đến đỏ bừng.
Nguyễn Tử Mạt đi ra, thấy cảnh như vậy, cô bật cười “khúc khích”.
Tiểu Bảo thấy người phụ nữ xấu xa cười nhạo cậu nhóc, hốc mắt cậu nổi lên sương mù, hung dữ gào lên với Nguyễn Tử Mạt, “Không cho cô cười ”
Nguyễn Tử Mạt thấy cậu sắp khóc rồi, cô nhịn cười, đi tới ngồi xổm xuống cạnh Tiểu Bảo, vươn tay chọc chọc thịt mềm trên mặt Tiểu Bảo, “Con ngốc quá, cứ cầm lấy mà không làm gì, con có thể bỏ đĩa trong giỏ vào trước mà.”
Tiểu Bảo tức giận quay đầu đi, tránh được tay của Nguyễn Tử Mạt, cậu nhìn vào giỏ trúc trong tay, hình như đúng vậy.
Vẻ mặt Tiểu Bảo căng cứng, “Tôi định làm thế mà, tại cô đi ra cắt ngang tôi.”
“Được rồi, Tiểu Bảo rất giỏi, chuyện này mà cũng nghĩ ra được, mẹ còn phải mất một lúc lâu mới nghĩ ra đó.”
Nguyễn Tử Mạt thu tay lại, dùng một giọng điệu cực kỳ khoa trương.
Hai mắt Tiểu Bảo nổi lửa trừng cô, người phụ nữ xấu xa này vẫn đang chê cười cậu, thật đáng ghét.
Nguyễn Tử Mạt nhìn đầu tóc mềm mại của cậu, thật sự không nhịn được vươn tay xoa một phen, dùng giọng điệu bình thường, dịu dàng nói, “Tức giận cũng đáng yêu như vậy.”
Người Tiểu Bảo cứng lại.
Nguyễn Tử Mạt qua thủ nghiện, cô đi về phía phòng bếp, giờ này chắc là ốc đồng được rồi.
Tiểu Bảo nhìn bóng dáng của Nguyễn Tử Mạt, cô, cô khen cậu nhóc đáng yêụ
Sau đó cậu nhóc lại quay đầu, cậu nhóc mới không thèm được cô khen là đáng yêụ
Nguyễn Tử Mạt mở nắp vung nồi lên, chia ốc đồng thành hai phần, một phần cất vào trong khay sắt, một phần đặt lên đĩa sứ.
Tiểu Bảo hừ hừ chuyển hết mọi thứ vào.
“Tiểu Bảo lại đây ăn ốc đồng.”
Nguyễn Tử Mạt bưng ốc đồng ra ngoài, trên đĩa ốc có ớt xanh đỏ tô điểm, đủ màu sắc hương vị, thoạt trông rất ngon miệng.
Thơm quá.
Ánh mắt Tiểu Bảo gần như dính lên đĩa ốc, lại vẫn mạnh miệng, “Tôi không ăn.”


⬅ Trước Tiếp ➡