⬅ Trước Tiếp ➡

Nguyễn Tử Mạt nhịn không được bật cười, chỉ vào bụng nhỏ của cậu nhóc, cảm thấy đứa nhỏ này thực sự quá đáng yêụ
Tiểu Bảo dùng cả hai tay che bụng, bởi vì xấu hổ và giận dữ, khuôn mặt nhỏ càng đỏ chót.
Cậu nhóc cắn môi, tức giận nhưng không phản bác được, ngực nhỏ phập phồng lên xuống rất nhanh.
Nguyễn Tử Mạt biết nên thu tay được rồi, cô trêu chọc tiếp, chỉ sợ cậu nhóc sẽ khóc nhè.
“Không ăn thì thôi, dọn đồ vào đi.”
Nguyễn Tử Mạt nói xong liền trở lại phòng bếp.
Cho ốc đồng vào từ khi nước còn lạnh, thêm vào lát gừng cùng một chút rượu gạo, nước sôi thì vớt ra rửa sạch.
Đun nóng dầu trong chảo, cho tỏi băm, gừng cắt lát và đậu đen vào xào cùng ốc đồng cho thơm.
Tiểu Bảo ở ngoài nghe thấy Nguyễn Tử Mạt nói, ngơ ngẩn một hồi liền quay đầu nhìn về phía chiếc nồi còn to hơn cả người cậu nhóc, còn có giỏ tre, cậu nhóc liền tức giận. Người phụ nữ xấu xa này cố ý bắt nạt nhóc, nhóc càng chán ghét cô, chờ cha trở về, nhóc sẽ bảo cha tìm một người mẹ kế cho nhóc, nhóc không bao giờ muốn gặp lại người phụ nữ đáng ghét này.
“Muốn ăn thì phải làm, như vậy chúng ta liền hòa nhaụ”
Nguyễn Tử Mạt lớn tiếng nói vọng ra ngoài.
Trẻ con cần vận động thích hợp để khỏe mạnh. Chiếc nồi kia nhìn có vẻ to, nhưng kỳ thật không nặng, giỏ tre cũng rỗng, Tiểu Bảo có thể cầm được.
Tiểu Bảo nghe thấy chữ ‘hòa nhau’, nhóc không nghĩ nợ người phụ nữ xấu xa kia cái gì, liền bưng nồi đi vào.
Trong nhà rất sạch sẽ, mọi thứ đều lấp lánh, suýt chút nữa nhóc tưởng bản thân vào nhầm nhà.
Nguyễn Tử Mạt thêm tía tô, ớt cay và một chút rượu gạo vào nồi.
Nếu trẻ con muốn ăn thì chỉ cần thêm một chút rượu gạo, có thể khử mùi tanh bùn của ốc đồng.
Cô dùng sức đảo xẻng, mùi hương lập tức tỏa ra khắp sân.
Tiểu Bảo nuốt nước miếng, thơm quá, nhóc quay đầu nhìn về phía phòng bếp, người phụ nữ xấu xa kia vậy mà nấu ăn thơm quá trời.
Đồ ăn ngon như vậy, trước kia lại chưa đã làm cho cậu nhóc ăn, nhất định là người phụ nữ xấu xa kia cố ý, chờ nhóc rời khỏi nhà, cô ăn mảnh một mình.
Tiểu Bảo ủ rũ, hốc mắt đỏ hoe, xoay người chạy ra ngoài xách giỏ tre.
Nguyễn Tử Mạt cho lượng nước vừa đủ vào nồi, sau khi nêm nếm gia vị liền đậy nắp nồi, đun trên lửa nhỏ
Cô chăm chú nhìn làn khói trắng bốc lên.
Kiếp trước đã quen làm việc, hiện tại không có việc làm, không có tiền, cả người đều không thoải mái, cũng không có cảm giác an toàn.
Bây giờ phải kiếm tiền như nào?
Nghĩ đến công trường mà cô nhìn thấy ngày hôm qua, vị trí tương đối hẻo lánh, không có tiệm cơm xung quanh, công nhân muốn ăn cơm thì phải tiêu tiền bắt phương tiện giao thông công cộng lên trấn trên. Nếu cô bày quán ở đó liền có thể giải quyết vấn đề ăn uống cho công nhân, lại có thể kiếm tiền, có thể nói là một mũi tên trúng hai con nhạn.
Niên đại này thiếu thốn vật tư, mọi người đều thích ăn thịt. Nhưng giá thịt rất đắt, chi phí đầu vào quá cao, giá cả bán ra liền không thể thấp. Nếu giá quá cao, công nhân sẽ không muốn mua. Vậy phải làm như nào để đôi bên cùng có lợi? Một bên để công nhân ăn được thịt, giá cả không thể quá cao, một bên còn có thể kiếm ra tiền?

Hai mắt của Nguyễn Tử Mạt sáng ngời, cô có thể sử dụng nội tạng bò, kiếp trước cô rất điêu luyện những món liên quan đến nội tạng.


⬅ Trước Tiếp ➡