Chương 21
Lúc này Thịnh Hạ mới bắt đầu hoảng hốt, vội vàng cầm viên thuốc nhét vào
miệng, uống liên tục vài ngụm nước mới có thể dằn xuống được sự sợ hãi
trong lòng.
Có con ư?
Bản thân cô vẫn còn là một đứa trẻ, sao có thể mang thai được.
Nước mắt của cô lẳng lặng chảy xuống.
Cô cảm thấy rất sợ, cơ thể bắt đầu run rẩy vì kinh hoàng. Cô không dám
tưởng tượng nếu như mình mang thai thì sẽ ra sao, lúc này trong đầu cô chỉ
có một ý nghĩ duy nhất
Cô phải trốn ra ngoài.
Khi xe chạy đến khu dịch vụ, Oai Chuỷ Lục và Tứ Nhãn xuống xe để đi mua đồ ăn. Thịnh Hạ cũng định xuống xe đi vệ sinh, nhưng cô không muốn nói chuyện với Lạc Hàn Đông nên chỉ đành đợi đám người Oai Chủy Lục quay lại.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe mắt chợt thấy người đàn ông quay đầu lại, có thể trông thấy rõ mạch máu trên làn da trắng sáng của anh, mí mắt của anh rất mỏng, đôi đồng tử đen láy.
Đôi mắt đó thường ngày vẫn luôn lạnh lùng và thiếu kiên nhẫn, vậy mà giờ
đây bên trong chỉ tràn ngập sự áy náy. Anh nhìn cô hồi lâu rồi mới nói một
câu
“Xin lỗi.”
Ngay tức khắc cảm giác tủi thân trong Thịnh Hạ ùn ùn kéo đến, nước mắt
cô cứ thế trào ra.
Xin lỗi cái rắm ấy.
Cô không cần lời xin lỗi.
Cô chỉ muốn về nhà thôi
Thịnh Hạ vẫn không ngừng khóc, người đàn ông vươn tay ra ôm lấy cô, lại bị cô dùng sức đánh tới tấp, né tránh không được bèn nhằm vào cánh tay
của anh mà cắn xuống, vừa khóc vừa mắng chửi “… Khốn khiếp… Huhu… Anh là đồ khốn… Tôi muốn về nhà…”
“Tôi sẽ đưa em về.” Người đàn ông ôm lấy cô, đầu ngón tay thon dài khẽ vuốt ve sống lưng của cô an ủi, giọng nói trầm ấm mang chút khàn khàn “Ngoan ngoãn nghe lời, điều tôi đã hứa với em, nhất định sẽ làm được. ” “Tôi sẽ không bao giờ… Huhu… Không bao giờ tin… tin tưởng anh nữa… Huhu… Anh chính là kẻ nói dối… Huhuhu… Đồ nói dối… Anh còn để người khác mang tôi đến… Mang đến… Hức… Một nơi như vậy… Huhu…”
Cô oà khóc trong lòng anh, khóc đến nỗi bả vai run lên “Cái tên đó… Suýt chút nữa thì hắn… Thì… Huhu… Tôi rất sợ… Tôi muốn về nhà… Huhu…”
Lạc Hàn Đông nhìn qua cửa kính xe, thấy Oai Chuỷ Lục và Tứ Nhãn đã quay trở lại, mà Thịnh Hạ ở bên cạnh vẫn đang khóc. Sợ cô sẽ lỡ miệng nói ra những lời không nên nói nên anh cũng không quan tâm nữa, nhẹ nhàng hôn lên môi cô, nuốt hết tiếng khóc của cô vào trong miệng.
“Huhu….” Thịnh Hạ bất ngờ bị anh hôn, cho rằng anh lại muốn ‘phát tiết’
với mình nên cô lập tức giơ tay ra đánh anh, nhưng người đàn ông đã nhanh chóng bắt lấy cổ tay cô, dễ dàng ôm cô vào lòng.
oOo
============================================================
“Đừng khóc nữa, bọn họ quay lại rồi.” Anh hôn lên khóe môi cô “Để tôi dẫn em đi vệ sinh.”
Thịnh Hạ không biết tại sao anh có thể nhìn ra được là cô đang muốn đi vệ sinh, nhưng cô cũng không hỏi.
Người đàn ông cúi đầu cởi dây trói trên chân cô ra, sau đó dùng tấm chăn
mỏng bọc lấy rồi ôm cô vào lòng.
Loading...
Anh bế cô vào nhà vệ sinh nam.
Thịnh Hạ hoảng sợ nhìn một đám đàn ông đang đi vệ sinh, ngay lập tức đánh vào người Lạc Hàn Đông đòi xuống “… Tôi không muốn… Đây là… nhà vệ sinh nam mà…”
Lạc Hàn Đông ôm chặt cô rồi nói “Đừng động đậy.”