Chương 20
Nghe thấy hai chữ ‘anh Đông’, Thịnh Hạ mới có phản ứng. Cô nước mắt lưng tròng, cổ họng thút thít, giọng nói vì la hét mà khàn đi “ Đồ lừa đảo…”
Rõ ràng đã nói để cô đi, nhưng lại đem cô đến nơi này…
Thịnh Hạ lại lần nữa bị Oai Chủy Lục vác lên xe, cô nhìn thấy con đường nhỏ lầy lội, nhìn thấy một dãy nhà bằng đất cùng mười mấy người đàn ông dơ bẩn đang đứng ở ngã tư. Bọn họ hình như có vấn đề thần kinh, nhìn thấy xe đến liền cười ngốc nghếch.
Cách một tấm cửa kính, Thịnh Hạ chỉ dám ngồi lặng lẽ nhìn ra ngoài. Nơi này vừa xa lạ vừa hẻo lánh, cô không dám nhảy xuống xe, lo lắng xung quanh đều là loại người như người đàn ông lúc nãy, với lại tay và chân cô đều bị trói chặt, căn bản không thể chạy thoát được bao xa. Cô không dám làm liềụ
Chỉ có thể quay về bên anh Đông.
Cô tựa đầu vào cửa kính xe, lặng lẽ khóc, trong lòng thầm ghi nhớ lại đoạn đường.
Chờ đợi cơ hội để thoát thân.
Chiếc xe chạy hơn hai tiếng đồng hồ cuối cùng cũng dừng lại, Thịnh Hạ nhìn ra ngoài cửa xe.
Lạc Hàn Đông đã thay quần áo, anh mặc một bộ đồ trắng, buộc một nhúm tóc trên đỉnh đầu, làn da trắng trên khuôn mặt làm tôn lên đôi mắt đen sâu thẳm.
Anh rất cao, Tứ Nhãn đứng bên cạnh trông vô cùng thấp bé.
Thịnh Hạ không thể không thừa nhận rằng Lạc Hàn Đông rất đẹp trai, biểu cảm trên khuôn mặt luôn bình thản, lông mày hờ hững xa cách, khóe môi mím lại thẳng tắp.
Đồng tử của anh rất đen, cảm xúc bên trong bộc lộ rõ ràng thẳng thắn.
Không vui là không vui.
Lúc này, anh ngẩng đầu nhìn sang, đôi mắt đen láy rơi trên khuôn mặt cô, sau khi quét một vòng rồi mới kéo cửa xe, ngồi vào trong.
Thịnh Hạ rũ mắt nhìn xuống ngón tay mình, không khỏi nghĩ đến ánh mắt phức tạp vừa rồi của anh.
Cô không thể đọc được cảm xúc bên trong đó.
oOo
============================================================
Lạc Hàn Đông cầm theo vài cái túi, sau khi lên xe thì im lặng không nói gì. Đầu tiên anh cởi hết dây thừng trên tay Thịnh Hạ, tiếp đó lại đưa cho cô một bình nước nóng.
Cổ tay cô bị siết chặt đến mức để lộ hẳn ra một mảng máu bầm, da của cô rất trắng nên càng khiến cho vết máu bầm trở nên tím tái hơn.
Cô theo phản xạ muốn nói lời cảm ơn, nhưng khi nhớ đến tất cả những việc người đàn ông này đã làm thì lại im lặng không nói gì. Bàn tay cứng ngắc giơ ra nhận lấy đồ uống, vừa định vặn nắp mới phát hiện ra nó đã được mở sẵn rồi.
Cô nhìn ra bên ngoài cửa sổ, uống một ngụm nước nóng.
Loading...
Cổ tay vừa đau vừa nóng rát, đau đến mức khiến cô chỉ muốn bật khóc.
Nhưng khi uống nước vào lại thấy ngon vô cùng.
Vị dâu ngòn ngọt quyện lẫn với chút vị chua thanh mát của chanh tươi, dư vị thơm mát dịu nhẹ lưu lại trên từng kẽ răng.
Cô đang định uống thêm lần nữa thì một bàn tay đã vươn tới bên cạnh. Từng ngón tay thon dài cùng làn da sáng lạnh, ở giữa lòng bàn tay có một viên thuốc nhỏ màu trắng yên lặng nằm trong đó. Cô nhìn anh với ánh mắt ngờ vực.
Cũng không hiểu ý anh là gì.
Đó là thuốc ngủ sao? Người đàn ông không muốn nhiều lời, chỉ nhíu mày rồi nói “Uống đi.” Tứ Nhãn ngồi ở ghế phụ đằng trước bật cười coi thường “Phải đó, uống nhanh đi. Loại như cô vẫn chưa đủ tư cách để mang thai con của anh Đông đâụ”