⬅ Trước Tiếp ➡
……..
1: Giết hại mầm non tương lai của tổ quốc
Đến gần giữa trưa hai người đến trung tâm thương mại khác của Đế Thành – trung tâm thương mại Blue Island. Lệ Thiển Lạc không hề xa lạ gì với nơi này, Vãn Vãn có một người chị họ làm việc ở trong này. Sau đó người chị họ đó giới thiệu bọn họ với cửa hàng trưởng cửa hàng thời trang nữ Mirade(kỳ tích), đãi ngộ trong này rất tốt. Vốn không thiếu người, nhưng mới có hai nhân viên từ chức, một người mang thai, một người khác thì kết hôn.
Úc Vãn Vãn có kinh nghiệm, Lệ Thiển Lạc lại có hình tượng, khí chất tốt, cho nên, cửa hàng trưởng nhận bọn họ vào làm.
Quản lý không làm khó bọn họ nên Lệ Thiển Lạc cảm thấy rất tốt. Tuy còn chưa quen thuộc và hòa đồng với các nhân viên khác trong cửa hàng nhưng qua vài ngày nữa là ổn rồi.
Cuối cùng cũng ổn định được một chút, chỉ là, cô bấm đầu ngón tay tính tính, cô và Tư Cận Hằng đã năm sáu ngày không gặp mặt rồi.
Thừa dịp tan tầm sớm, cô hỏi thím Đỗ, vẫn là câu trả lời đó, do việc ở công ty quá bận nên mỗi ngày anh đều ăn uống ngủ nghỉ ở công ty. Đau lòng hai giây, Lệ Thiển Lạc quyết định mang một chút quần áo để công ty cho Tư Cận Hằng thay đổi, ngày đó dù sao cũng là cô không đúng. Hai người bọn họ cũng không phải thật sự yêu nhau, lại càng không phải vì tình yêu mà kết hôn, cô không nên xem di động của anh, cũng không nên đọc tin nhắn của anh!
Nghĩ tới đây, cô tìm một chiếc túi lớn đựng quần áo, đến phòng của Tư Cận Hằng lấy mấy bộ quần áo.
Trong gara, chiếc Maserati vẫn còn đặt tại đó, chìa khóa thím Đỗ cũng đã sớm đưa cho cô rồi. Cho nên, Lệ Thiển Lạc lái chiếc Maserati đến công ty của anh.
Tại cửa tầng hầm bãi đỗ xe, tuy bảo vệ không biết Lệ Thiển Lạc, nhưng lại biết chiếc xe mà Lệ Thiển Lạc lái, còn có cái biển số với 5 số 6 rất trâu bò kia nữa. Lệ Thiển Lạc thuận lợi tiến vào bãi đỗ xe tập đoàn SL, bởi vì đã tới một lần, cho nên ngựa quen đường cũ trực tiếp ấn thang máy đến tầng 66.
Nhóm thư ký đang làm việc, nghe thấy tiếng thang máy liền tò mò nhìn qua.
Doãn Khởi nhìn thấy Lệ Thiển Lạc, thì vội vàng ra chào đón giống như chào đón bà cô trong nhà đến vậy. Nhưng nghĩ đến người ở trong văn phòng tổng giám đốc, thầm kêu không ổn!
"Chào anh, soái ca, tôi đến thăm Tư Cận Hằng!" Lệ Thiển Lạc nói khiến cho mấy thư ký kinh ngạc không thôi, vốn Doãn Khởi tự mình ra đón tiếp cũng đã đủ kinh ngạc rồi.
"Chuyện đó, tổng giám đốc tại bận, tôi vào báo cho anh ấy một tiếng!" Văn phòng tổng giám đốc cách âm rất tốt, bên ngoài có động tĩnh gì, bên trong hoàn toàn không nghe được, bên trong có động tĩnh gì, bên ngoài cũng không nghe được.
"Không cần, tôi chỉ đưa quần áo đến cho anh ấy rồi đi luôn!" Lệ Thiển Lạc có vẻ rất vội, Doãn Khởi không ngăn được, cửa phòng tổng giám đốc đã bị mở ra rồi.
Doãn Khởi ôm mặt trở về vị trí làm việc, anh ta có thể nói lần này BOSS xong đời rồi không?
"... Anh Cận Hằng, có được hay không!" Tư Cận Hằng thờ ơ nhìn cô em gái thanh mai trúc mã ngồi bên cạnh mình, bình thường cô nàng này nhìn thấy anh thì đúng là kẻ chạy nhanh nhất, lần này xem ra là bị ép đến sốt ruột nên ngay cả chỗ anh cũng dám mò tới.
Anh đang định mở miệng, cửa phòng liền bị mở ra.
Cô gái nhỏ vài ngày không gặp, trên miệng là nụ cười, đứng ở cửa, còn có thể nhìn thấy Doãn Khởi sau lưng cô đang ôm mặt chạy trối chết. Nhưng nụ cười kia còn chưa duy trì được một giây đã tắt lịm, vẻ mặt lập tức biến thành phẫn nộ.
"Tư Cận Hằng! ! !" Người phụ nữ phát ra tiếng sư tử rống, khiến cho đám thư ký và người phụ nữ trong lòng Tư Cận Hằng sợ tới mức không nhẹ, Doãn Khởi chỉ dám làm rùa đen rụt cổ, bày tỏ mình cái gì cũng chưa nghe thấy.
………..
2: Giết hại mầm non tương lai của tổ quốc
"Anh Cận Hằng, cô ấy... Là ai thế?" Bạc Diệc Nguyệt trong lúc bất chợt cũng quên mất phải từ trên người Tư Cận hằng xuống.
Lệ Thiển Lạc nhìn thấy Tư Cận Hằng tán tỉnh phụ nữ ngay trong công ty của mình, tức muốn nổ phổi, cô giẫm trên đôi giày cao gót đi tới, ném túi quần áo trong tay lên bàn làm việc. Mấy phần văn kiện đều bị va chạm đến bay lả tả trên đất, Bạc Diệc Nguyệt sợ tới mức khẩn trương nhảy xuống từ trên người Tư Cận Hằng. Cô nàng rất bội phục người phụ nữ này, rất muốn cùng cô kết bạn, cư nhiên dám phát giận với Tư Cận Hằng, oh my god!
"Nói cho cô biết một chuyện, người đẹp, đừng để dáng vẻ bề ngoài của anh ta lừa, anh ta có vợ rồi, không chỉ ở công ty, mà ngay cả trong điện thoại cung tán tỉnh phụ nữ, ngàn vạn lần đừng để bị anh ta lừa!"
Ặc, đây là tình huống gì vậy, Bạc Diệc Nguyệt trợn tròn mắt.
"Tư Cận Hằng, cái tên cặn bã nhà anh!" Tựa như còn chưa đủ giải hận, Lệ Thiển Lạc tức đến vỗ bàn hai cái, sau đó quay đầu bỏ đi luôn !
"Em đứng lại đó cho anh!" Hoàn toàn bỏ qua mệnh lệnh sau lưng, cô chạy ra khỏi văn phòng.
Càng làm cho người ta mơ hồ hơn chính là, Lệ Thiển Lạc vẫn còn không quên tìm đến Doãn Khởi "Doãn Khởi, ông chủ của anh tán gái khắp nơi, làm sao anh có thể để anh ta tùy ý giết hại mầm non tương lai của tổ quốc như vậy được hả! Anh không hoàn thành chức trách của mình rồi!" Vừa rồi bé gái kia nhìn qua còn rất nhỏ, còn nhỏ hơn cả cô, vẫn chưa trưởng thành.
Doãn Khởi thật sự phải lạy cô mấy cái, chuyện này thì liên quan gì đến anh ta chứ!
Mấy thư ký cũng không ngậm được miệng, người phụ nữ này thật đỉnh, dám nói chuyện như vậy với tổng giám đốc và trợ lý tổng giám đốc, không sợ tổng giám đốc không hài lòng một cái liền bóp chết cô sao?
Trong văn phòng tổng giám đốc.
Sau khi Lệ Thiển Lạc đi, Bạc Diệc Nguyệt cũng lấy lại tinh thần, nhìn sắc mặt xanh mét của Tư Cận Hằng, vội vàng chạy ra ngoài, ngay cả chào cũng không dám chào lấy một tiếng.
"Doãn Khởi, Doãn Khởi, vừa rồi vị nữ hiệp kia là ai thế!" Cô nàng nhất định phải kết bạn với cô gái kia mới được.
"Bà cô của tôi ơi, cô cũng đừng ngại thiên hạ còn chưa loạn nữa, nếu không, cô tự mình đi hỏi tổng giám đốc đi!" hai vị này đều là tổ tông cả, không! Ở nước ngoài còn một vị còn trâu bò hơn nữa, cho nên, phụ nữ bên người BOSS đều là tổ tông hết!
Nghe thấy Doãn Khởi bảo mình tự đến hỏi, Bạc Diệc Nguyệt liền ôm túi chuồn luôn.
Tư Cận Hằng thờ ơ nhìn một đống bừa bãi trên bàn làm việc, mở cái túi lớn kia ra, bên trong là đồ của anh. Thì ra cô gái nhỏ kia vội đến đưa quần áo cho anh, cũng không tệ lắm!
"Doãn Khởi!"
Điện thoại vang lên, giọng nói của Tư Cận Hằng khiến Doãn Khởi theo bản năng đứng bật dậy, tư thế binh lính tiêu chuẩn khi nghe được mệnh lệnh của cấp trên!
"BOSS, có tôi!"
Tư Cận Hằng nói mấy câu về chuyện của Bạc Diệc Nguyệt, sau đó liền cúp máy, khiến cho Doãn Khởi cảm thấy cực kỳ may mắn khi không phải chọn đất xây mộ cho mình trước.
Anh ta đi theo Tư Cận Hằng mười năm, vẫn chưa thấy người phụ nữ nào dám càn rỡ như vậy trước mặt anh, chẳng lẽ đây là tình yêu đích thực? Không đúng, người BOSS yêu rõ ràng là vị kia, chẳng lẽ lại yêu hai người? Cũng không đúng... thôi quên đi, không nghĩ nữa, tâm tư của BOSS sâu như biển cả khó dò...
"Trợ lý Doãn Khởi, người phụ nữ vừa rồi là ai thế?" Một thư ký bát quái hỏi, vốn muốn nói là phu nhân của BOSS, nhưng BOSS khiêm tốn như thế, vẫn là thôi vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡