Lệ Thiển Lạc đang định trốn, bèn trừng mắt với cô nàng, sau đành phải quay đầu ngồi vào xe đua của Tư Cận Hằng.
Hai chiếc xe đua đứng vào vạch xuất phát, rất nhiều người đều lấy điện thoại ra quay lại, không thể bỏ qua trận đấu đặc sắc này được.
Tiếng Lâm Na huýt sáo còn lớn hơn bình thường mấy dB, hai chiếc xe đồng thời vượt lên, không đến một giây đồng hồ, chiếc đua xe F1 đã biến mất.
Chiếc xe của Lục Tử Hi so ra thì chậm hơn mấy chục mét.
Bên trong xe F1, Lệ Thiển Lạc nhắm chặt mắt lại, đè xuống cảm giác không khỏe trong người. Cái tên đã quen với tốc độ như cô cũng bị tốc độ lái xe của Tư Cận Hằng chỉnh cho cả người đều không thoải mái rồi.
Xe của Lục Tử Hi đã bị bỏ xa, Lệ Thiển Lạc gian nan mở miệng "Chậm một chút, chậm một chút..."
Tư Cận Hằng ngược lại nhanh còn chỉnh tốc độ cho nhanh hơn, khiến Lệ Thiển Lạc thét chói tai ra tiếng "Tư Cận Hằng, anh muốn chết à!"
"Anh sẽ không chết, hiện tại lo lắng cho chính em đi!" Giọng nói của người đàn ông không ó bất cứ bất thường này, khiến cho Lệ Thiển Lạc thật sự hâm mộ muốn chết!
Gắt gao nắm chặt lấy dây an toàn cùng tay vịn, không tới 2 phút, ba vòng toàn bộ đều OK, Lục Tử Hi chậm hơn anh cả một vòng.
"Wow! Đẹp trai quá đi!"
"Soái ca, cầu thuê phòng!"
"Soái xa, cầu ngồi cùng!" Âm thanh cầu yêu của đám phụ nữ phá tan cả một góc trời.
Tư Cận Hằng không để ý đến Lệ Thiển Lạc không khoẻ, trực tiếp lái xe đưa Lệ Thiển Lạc chạy ra khỏi trường đua.
"Thật đau lòng mà. Một vòng đó, F1 tiêu hao mấy chục vạn!" Lục Tử Hi không hề uể oải khi thua trận, hiện tại anh ta còn đang tiếc thay cho chiếc F1, mọi người thấy thế đều không còn gì để nói.
"Àizzz, chim ri thì vẫn là chim ri, không thể nào so sánh được với soái ca vừa rồi!" Lâm Na lắc lắc đầu, ở trong mắt cô ta, Lục Tử Hi cũng chỉ là một con chim ri.
Lục Tử Hi khinh thường để ý tới loại phụ nữ như Lâm Na, nhìn thoáng qua Maybach, thôi, trước cứ vứt ở đây đã, dẫu sao anh ta cũng không có chìa khóa. Sau khi cất xe đua đi, anh ta dẫn Đỗ Hiểu Linh trở về chung cư.
Một đường trở lại biệt thự Lệ Thiển Lạc đều nhắm mắt, tốc độ lái xe của Tư Cận Hằng khiến cô có phần ăn không tiêu, lại thêm tính năng xe tốt, nếu đổi thành người bình thường, đã sớm bị ói lên ói xuống rồi.
Tư Cận Hằng cứ như không có chuyện gì xảy ra, xuống xe, nhìn cũng không thèm nhìn Lệ Thiển Lạc lấy một cái, thẳng tắp đi ra khỏi ga ra.
Lệ Thiển Lạc quyết định, về sau sẽ không đua xe nữa, lần này thật sự bị dọa không nhẹ !
Trở lại phòng, trước đó không thấy cái giường thì còn không cảm thấy mệt mỏi, hiện tại nhìn thấy giường, cơn buồn ngủ liền đánh úp cô. Lệ Thiển Lạc nhanh chóng chạy vào phòng tắm để tắm rửa. Cũng may, trong túi quần còn có hai miếng băng vệ sinh, xong xuôi, cô lau mái tóc ướt sũng ra khỏi phòng tắm.
Sấy khô tóc, Lệ Thiển Lạc không thấy bóng dáng Tư Cận Hằng đâu, thôi, mặc kệ anh, bây giờ cô vẫn còn rất tức giận, đi ngủ đã!
Trong lúc vô tình liếc thấy cái túi xách trên bàn, hửm? Túi xách của cô, ai cầm đến đây...
Mở điện thoại đã được sạc đầy pin ra, đã hơn một tiếng, wechat gửi tới thông báo nhận tin nhắn mới nhất từ Tư Cận Hằng.
…….
2: Cháu nhất định phải kiện cô ta
"Trong khoảng thời gian này anh không rảnh chơi đùa với em, bắt đầu từ ngày mai, nếu em muốn đi làm, thì cứ đi làm, không muốn đi làm thì thành thật ở nhà cho anh." Tư Cận Hằng nhịn xuống kích động muốn đánh mông cô một trận, nên trước khi tắm đã gửi tin nhắn cho Lệ Thiển Lạc.
Chắc anh vẫn còn tức giận đi, Lệ Thiển Lạc cắn cắn môi dưới, cuối cùng không thèm trả lời anh đã đi ngủ.
Nhà họ Thích.
Mới vừa giải quyết xong chuyện của Thích Trạch Minh, Thích Vân Trung chờ Phó Tân Như cùng Thích Trạch Minh về đến nhà đã hơn nửa đêm.
"Cha!" Thích Trạch Minh giống như bị đánh ở bên trong, khóe miệng có phần sưng đỏ.
"Ngu ngốc, sao tôi lại có đứa con trai ngu ngốc như anh chứ !" Thích Vân Trung tức giận chỉ vào mặt Thích Trạch Minh mà mắng, hai ngày nay, cả công ty đều vì nó mà dao động. Ngay cả bà xã cũng vì vậy mà tăng huyết áp, hiện tại vẫn còn phải nằm trên giường tĩnh dưỡng.
"Bác Thích, đừng tức giận vội, việc này không thể trách anh Trạch Minh được!" Trên mặt còn dán băng gạc, Phó Tân Như vội vàng đến an ủi Thích Vân Trung.
Thích Vân Trung nhìn Phó Tân Như, coi như nể mặt không mắng Thích Trạch Minh nữa mà ngồi lại trên ghế sofa.
"Cha, đều là do tiểu tiên nhân Lệ Thiển Lạc kia, cha nhìn vết sẹo trên mặt Tân Như, cũng là do cô ta dùng thủy tinh cào ra!" Thích Trạch Minh nghĩ đến chuyện mình bị ba người đàn ông đè, xong lại đè một con gà quốc tế thì ngay chính bản thân anh ta cũng thấy ghê tởm chính mình. Tất cả những thứ này đều do Lệ Thiển Lạc ban tặng, người phụ nữ chết tiệt kia, cứ chờ đó!
"Lệ Thiển Lạc?" Thích Vân Trung hiển nhiên rất kinh ngạc, cô gái nhỏ kia bây giờ đã hai bàn tay trắng, cô ta lấy cái gì để chơi với Phó Tân Như?
"Đúng! Bác Thích, chính là cô ta! Đánh chị họ cháu còn không nói, bỏ thuốc cho Trạch Minh lại còn hủy mặt cháu, cháu nhất định phải kiện co ta!" Phó Tân Như nghiến răng nghiến lợi nói ra những việc Lệ Thiển Lạc đã làm.
Thích Vân Trung nghĩ một lát, Lệ Thiển Lạc ngoài Lệ Hiến Trình ra thì không có người thân nào có bối cảnh cả. Bạn bè lại càng không cần phải nói, trừ cái tên nhóc nghèo Lục Tử Hi cùng Úc Vãn Vãn cái gì cũng không có ra thì nó chẳng còn gì cả, không phải sao?
"Cha, Lệ Thiển Lạc kết hôn rồi !" Lời Thích Trạch Minh nói khiến cho Thích Vân Trung nhíu nhíu mày.
"Cùng ai?" Trách không được, thì ra là đi tìm ông xã báo thù cho! Con nhóc kia cũng không ngốc, có điều xem ra ông xã Lệ Thiển Lạc cũng không đơn giản, bằng không Lệ Thiển Lạc cũng không dám hung hăng như vậy.
"Cụ thể tên gọi là gì thì còn còn chưa điều tra ra, cũng chưa từng gặp mặt ở Đế Thành." Thích Trạch Minh có thể cảm giác được người đàn ông kia rất không đơn giản.
Thích Vân Trung không nói gì, nghĩ một lát, chỉ nói "Trạch Minh, con đưa Tân Như đi nghỉ ngơi trước! Lệ Thiển Lạc dám làm như vậy, chúng ta sẽ không bỏ qua cho cô ta!"
"Vâng, Bác Thích, bác cũng nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai cháu bảo cha cháu đi tìm luật sư!" Thích Vân Trung nghe thấy Phó Tân Như nói như vậy thì nhìn cô ta nhiều hơn một cái, như vậy cũng được, Thích Vân Trung ông ta không cần ra mặt rồi.
Lệ Hiến Trình xác thực là đã mất tích, ông ta cho người đi thăm dò hành tung của Lệ Hiến Trình thì phát hiện trừ cảnh sát ra thì cũng có không ít người tham gia tìm kiếm. Còn về Lệ Thiển Lạc, ông ta tin một con nhóc miệng còn hôi sữa thì không thể lật trời được, trước mắt cũng chỉ có thế.
Dám đắc tội với nhà họ Thích và nhà họ Phó, không lưu lại cho mình một đường lui, xem ra, chồng của cô ta cũng không đơn giản, ngày mai phải điều tra thêm mới được. Biết người biết ta, mới mới có thể trăm trận trăm thắng.