Chương 28
“Ngươi nói thử xem?” Khóe môi Vân Xâm Nguyệt nhếch lên, mang theo ý cười châm biếm “Đại phu nhân chỉ có mỗi một đích nữ là Thích Uyển Nhi. Nhị phòng tuy là thứ xuất, nhưng cũng chỉ có một đôi nữ nhi. Chuyện tốt thế này, làm gì đến lượt họ.”
Tạ Thanh Yến trong thả nói, giọng nhẹ nhàng như suối chảy đầu xuân “Nếu còn vòng vo nữa thì ta sẽ xin chỉ tứ hôn Trinh Dương cho ngươi.”
“Ngươi ác quá rồi đấy.”
Vân Xâm Nguyệt nhíu mày, miệng thì than vãn nhưng tốc độ lại tăng gấp đôi “Ta tra rồi, người đó tên là Thích Bạch Thương, con riêng của phủ Khánh Quốc công, xuất thân thấp kém, từ nhỏ đã bị nuôi ở thôn trang hẻo lánh, chưa từng đặt chân vào kinh.”
Tạ Thanh Yến uống cạn chén trà, nhẹ nhàng gật đầu, giống như vừa đi một nước cờ xong xuôi, nay thong thả đứng dậy.
“Ngươi đi đâu thế?” Vân Xâm Nguyệt ngạc nhiên hỏi.
“Đông Các.”
“Dù đám công tử bột kia chưa từng gặp ngươi nhưng ngươi cứ thế đi ra thì cũng quá…”
“Rầm ”
Chưa kịp dứt lời, cửa phòng đã bị người ta đá tung.
“Vân Tam Ngươi làm huynh đệ cũng quá không có nghĩa khí rồi đấy Ta gọi to thế mà ngươi chẳng thèm đáp lấy một tiếng, có phải lại chuộc cô hoa khôi nào về đây ở rồi…”
Lăng Vĩnh An mang theo mùi rượu xộc thẳng vào, mấy tên công tử theo sau cũng khí thế bừng bừng, ai ngờ vừa xông vào thì đập ngay vào mắt là một vị công tử áo mũ chỉnh tế, phong thái như tuyết.
Hắn đứng sững, ngơ ngác nhìn dung nhan tuấn mỹ thanh nhã của người kia, kinh hãi đến mức đồng tử co rút lại.
“Tạ… Tạ Thanh…”
“Hoa khôi?” Tạ Thanh Yến cong môi, giọng điệu ôn hòa “Ngươi thấy ta giống không?”
Lăng Vĩnh An “…”
“Phịch ”
Hắn lao vào hùng hổ bao nhiêu thì quỳ xuống dứt khoát bấy nhiêụ
“Đại ca ”
Vân Xâm Nguyệt “?”
Đám công tử ưỡn ngực đi theo sau “?”
Lăng Vĩnh An nhào tới phía trước, níu lấy vạt áo của Tạ Thanh Yến
“Ta sai rồi, Diễm Chi huynh à Nể tình Trưởng công chúa và phụ thân ta là đường huynh muội, huynh nhất định phải cứu ta một mạng Giờ chỉ có huynh mới cứu được ta thoát khỏi bể khổ thôi ”
“Khoan đã, Lăng nhị.” Vân Xâm Nguyệt nhấc vạt áo hắn lên, hiếu kỳ ngồi xổm xuống bên cạnh “Sao ngươi nhận ra y?”
Rồi quay đầu nhìn Tạ Thanh Yến, cười híp mắt “Hai người từng gặp nhau à?”
Tạ Thanh Yến không đáp, chỉ hờ hững nhìn xuống chân.
Lăng Vĩnh An lập tức hiểu ý, vội nói “Không không không, chưa từng gặp Diễm Chi huynh làm sao có thể để mắt đến kẻ ăn chơi lêu lổng như ta chứ?”
“Ngươi cũng tự hiểu mình đấy.” Vân Xâm Nguyệt bật cười “Vậy thì làm sao nhận ra y?”
“Trong khuê phòng của các hoa khôi khắp kinh thành, mười người thì tám người giấu tranh chân dung Diễm Chi huynh.” Lăng Vĩnh An dè dặt liếc sang Tạ Thanh Yến, không rõ y đang vui hay giận “Thấy nhiều rồi thì… cũng nhớ mặt thôi.”
“Các hoa khôi giấu tranh riêng…”
Vân Xâm Nguyệt nhịn cười, ngoảnh đầu nhìn Tạ Thanh Yến “Tạ Diễm Chi, thật đúng là có diễm phúc nhỉ?”
“Hu hu hu đừng nói chuyện đó nữa, huynh mau cứu ta với ”
Từ đầu đến cuối, sắc mặt Tạ Thanh Yến chẳng hề gợn sóng, lúc này cũng nhìn hắn, mỉm cười “Nếu ta nhớ không nhầm, người trấn thủ nơi biên ải nghèo nàn là Bình Dương Vương và thế tử. Mà Lăng nhị công tử đây lại ung dung an nhàn giữa chốn phồn hoa kinh thành, cớ gì lại khổ?”
Lời y tuy nhẹ nhàng nhưng ẩn giấu lưỡi dao. Chỉ tiếc rằng Lăng nhị ngốc nghếch, đầu óc sớm bị tửu sắc làm cho mụ mị, chẳng nghe ra điều gì.
“Chẳng phải tại mẫu thân ta nhất quyết muốn đến Thích gia cầu thân sao ”