Chương 27
“Dĩ nhiên là không giống nhau rồi, tiểu thư ” Liên Kiều quýnh lên “Nếu bị từ hôn, lại là bị cái tên chó mang tiếng xấu như Lăng Vĩnh An làm loạn để từ hôn, sau này làm sao tiểu thư còn có thể gả đi nữa? Ở kinh thành, nhà nào còn dám đón tiểu thư vào cửa chứ ?”
“Vậy thì khỏi bàn, làm đại phu lang bạt cũng được.”
“Tiểu thư Giờ không phải lúc nói đùa đâu ” Liên Kiều tức đến dậm chân.
Tử Tô thì lại nhận ra điều gì đó, quay đầu nhìn nàng “Tiểu thư không lấy làm lạ sao?”
“Ừm… cũng hơi bất ngờ.” Thích Bạch Thương ngừng một thoáng “Từ hôn nhanh như vậy, ta còn chưa kịp chuẩn bị gì cả.”
Liên Kiều sững người “Tiểu thư đã đoán trước rồi ư?”
Thích Bạch Thương không trả lời, còn Tử Tô thì nhớ đến lúc ban ngày mới vào phủ, cô nương từng nói một câu mang nhiều hàm ý.
Ngươi nói xem, nếu Lăng Vĩnh An nghe được lời đồn trước cửa phủ hôm nay thì sẽ phản ứng thế nào?
Tử Tô dần hiểu ra.
“Không nên chậm trễ.” Thích Bạch Thương lên tiếng “Mang theo hòm thuốc, xuất phủ, đến Chiêu Nguyệt Lâụ”
Liên Kiều cả kinh “Đó là thanh lâu đó Tiểu thư tới đó làm gì? ”
“Đương nhiên là để…”
Thích Bạch Thương chớp mắt, dáng vẻ nhàn nhã “Cầu hắn thương ta, đừng từ hôn nữa.”
“Phủ Bình Dương Vương, Lăng Vĩnh An à?”
Người kia chậm rãi lặp lại, giọng nói trầm thấp như muốn nhặt lại một bóng hình xưa cũ từ trong ánh trăng trải dài trên hồ.
“Nghe giọng hắn oang oang vậy, cứ để mặc đi.” Vân Xâm Nguyệt cau mày bịt tai “Ngươi ít khi về kinh, không nhớ rõ tên công tử ăn chơi này cũng phải. Dựa vào công trạng và danh tiếng của phủ Bình Dương Vương, hắn làm càn ở kinh thành mà không ai dám quản, tiếng xấu đồn khắp kinh đô.”
“Ta nhớ rồi.” Tạ Thanh Yến khép mi mắt “Tổ mẫu ta và tổ phụ hắn là tỷ đệ ruột.”
“Thái hậu và… cố Bình Dương Vương?” Vân Xâm Nguyệt gõ quạt lên lòng bàn tay, sực nhớ ra “Phải rồi, trưởng công chúa và Bình Dương Vương là biểu huynh muội, vậy ngươi với Lăng Vĩnh An phải gọi nhau là huynh đệ rồi?”
Hắn lập tức cười hì hì tới gần “Đệ đệ ngươi đó, ngươi tự đi mà lo.”
Tạ Thanh Yến nâng chén trà nhấp một ngụm, dung mạo thanh nhã như tranh thủy mặc giữa non sông.
Sau một lúc suy ngẫm, y mới ngẩng lên, đôi mắt đen láy như hồ sâu không thấy đáy “Lăng gia định hôn từ bao giờ?”
“Mới mấy hôm trước thôi, phu nhân Bình Dương Vương và đại phu nhân phủ Khánh Quốc công nhà họ Thích bàn bạc xong. Nhưng chỉ là hứa miệng, chưa đưa sính lễ.” Vân Xâm Nguyệt dừng lại một chút, cười cợt “Tính ra thì ngươi với hắn có khi còn có duyên cùng làm rể đấy.”
“Họ Thích…”
Ánh mắt Tạ Thanh Yến hướng về phía Đông Các, tựa như xuyên qua từng lớp bức tường, nhìn đến nơi Thích Thế Ẩn đang đối chiếu lời khai và chứng vật.
Trong đáy mắt y ẩn hiện băng sương, nhưng lại giấu mình dưới mây mù núi non.
“Hồi đầu năm, ta từng gặp trong yến tiệc mùa xuân một lần, vị tiểu thư Uyển Nhi ấy cầm kỳ họa họ đều giỏi, danh xứng với thực, quả đúng là tài nữ số một kinh thành. Tuy hơi tẻ nhạt, nhưng dung mạo thanh tú, phong thái thoát tục, gả cho ngươi cũng coi như môn đăng hộ đối…”
Vân Xâm Nguyệt vừa phe phẩy quạt vừa dời mắt “Còn hơn cái cô biểu muội Trinh Dương của ngươi, suốt ngày khóc lóc mè nheo đòi làm đích thê, nào có chỗ nào bằng người ta.”
Tạ Thanh Yến làm như không nghe thấy, chỉ lạnh nhạt thu ánh mắt lại “Người được hứa gả cho Lăng Vĩnh An là ai trong Thích gia?”