Phòng Anh, Cõi Em
Chương 27
⬅ Trước Tiếp ➡

Lục Tinh gật đầu
Tiểu thư Trần Ân Tứ, xin hỏi đây là trọng điểm sao? Chúng ta tiếp tục vụ họp mặt, OK?
Trần Ân Tứ tỏ vẻ hợp tình hợp lý
Cậu dùng từ “tường” để hình dung tiểu tiên nữ, đúng là đại nghịch bất đạo Đây không phải vấn đề quan trọng thì là gì nữa?
Lục Tinh xoa huyệt thái dương sưng đau, nghĩ đến chuyện vừa nãy, mới thay đổi cách nói mà tận tình khuyên nhủ
Ân Ân, tớ chỉ sợ cậu tham gia buổi họp mặt bị người khác chụp lén đăng lên mạng, lại tạo thêm sóng to gió lớn.
Cậu của hiện tại giống như tờ giấy vậy, không thể bị mắng nữa.
Mười phút sau, dù Lục Tinh lải nhải đến miệng lưỡi khô khan nhưng ý Trần Ân Tứ đã quyết, nên giận đến tim gan bầm tím.
Giận vẫn giận, đau vẫn đau nhưng dù gì cũng là nghệ sĩ của mình.
Chỉ lần này thôi, duy nhất lần này.
Nói trước, không thể uống rượu, tớ nói là không thể uống rượụ
Hôm nay tài xế không đến đón cậu được, cậu để Lâm Nhiễm đưa về nhà.
Nhớ kỹ, ngoài Lâm Nhiễm ra, đừng để người khác đưa cậu về, điều quan trọng nhất là đừng để người khác chụp lén cậụ
Trên đường đưa Trần Ân Tứ sang chỗ Lâm Nhiễm, Lục Tinh lại dặn dò thêm một lần nữa.
Trần Ân Tứ nghe đến mất kiên nhẫn
Tinh Tinh, cậu chẳng khác gì bà mẹ già cả.
Lục Tinh
Hơ hơ, ông mà có đứa con gái như cậu thì ông đánh chết nó
Trần Ân Tứ “...”
Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
Lâm Nhiễm vì quan tâm Trần Ân Tứ mà đặc biệt đặt bàn ở hội 101z.
Tính bảo mật của hội này rất cao, nhân viên phục vụ ngày nào cũng gặp các minh tinh nên khi thấy Trần Ân Tứ, như bình thường dẫn cô lên lầu hai, đẩy cửa.
Trần Ân Tứ phát hiện mọi người đã đến đầy đủ hết rồi.
Cô còn nghĩ nhiều năm không gặp, chắc sẽ bị ngượng.
Sự thật chứng minh là cô nghĩ nhiều rồi, nhân viên phục vụ giây trước đóng cửa rời đi, giây sau Lâm Nhiễm giương nanh múa vuốt nhào qua
Trần Hề
Hai người ôm nhau một lúc, Lâm Nhiễm kéo Trần Ân Tứ về bàn ăn, ngồi xuống.
Một bàn đầy người, Trần Ân Tứ đều quen, cô cười chào hỏi qua, sau đó có người lên tiếng
Đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy minh tinh ở ngay trước mặt.
Trần Hề, món ăn vẫn chưa dọn lên, có thể kí tên cho tôi được không?
Trần Ân Tứ
Đương nhiên được.
“Tôi cũng một cái.”
“Cho tôi một cái nữa.”
“...”
Có người xin kí trên tấm danh thiếp của mình, có người kí trên tập notebook.
Đến lượt Dung Dữ, trực tiếp đưa lưng cho Trần Ân Tứ
Nữ thần, kí lên trên áo tôi nha.
Nhiều năm như thế, Dung Dữ gặp cô vẫn như ngày xưa, gọi cô là "nữ thần"... Bút của Trần Ân Tứ ngừng một lúc, mới kéo áo Dung Dữ lại, hạ bút kí.
Đợi Trần Ân Tứ kí xong, Dung Dữ nhờ Lâm Nhiễm chụp ảnh sau lưng.
Anh ta vừa thưởng thức, vừa định về chỗ ngồi, lại giơ điện thoại đến trước mặt Trần Ân Tứ Nữ thần, có thể chụp chung hay không?
Lâm Nhiễm
Ông xong chưa thế hả?
Dung Dữ
Xong nhanh thôi
Trần Ân Tứ nhìn camera của Dung Dữ bắn tim.
Theo tiếng “tách tách”, cửa phòng ban công cũng hé mở.
Trần Ân Tứ ngồi đối diện ban công, cô nghe được âm thanh, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn.
Tần Kiết mặc một chiếc áo sơ mi trắng, chú tâm chơi điện thoại, bước vào phòng.
Anh như phát hiện có người nhìn mình, từ từ liếc mắt sang.
Ánh mắt hai người chạm nhau chưa đầy một giây, Tần Kiết đã thu về, cùng lúc đó, Trần Ân Tứ cũng mang vẻ mặt khinh thường, nhìn sang Lâm Nhiễm.
Tất cả mọi người ngồi ở đây đều biết Trần Ân Tứ và Tần Kiết từng có quãng thời gian bên nhaụ
Hôm nay hai người gặp mặt, căn phòng đang huyên náo bỗng nhiên yên lặng hẳn đi.


⬅ Trước Tiếp ➡