Phòng Anh, Cõi Em
Chương 25
⬅ Trước Tiếp ➡

Lâm Tĩnh Xu ôm ngực đau càng đau
Cô sao lại không biết xấu hổ đến thế
Nguyên văn Lá viết là 不要脸 Không cần mặt mũi tương tự như "không biết xấu hổ".
Khuôn mặt này của tôi đã rất đẹp rồi, còn cần khuôn mặt khác sao? Trần Ân Tứ nhìn Lâm Tĩnh Xu nở nụ cười mê người, sau đó cô đẩy điện thoại đến trước mặt Lâm Tĩnh Xu, nhấn tin nhắn cô gửi cho Lục Tinh lúc nãy.
Đó là câu Lâm Tĩnh Xu vừa nói với cô.
Lâm Tĩnh Xu ngoài mặt bàn dân thiên hạ đơn thuần ngây thơ, lại có thể nói những lời hùng hổ dọa người đến thế.
Ở đây Lá viết 崩人设 ý chỉ những ngôi sao bên ngoài biểu hiện tốt đẹp nhưng bản chất thật của họ là đểu, tâm tư xấu xa.
Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
Lâm Tĩnh Xu theo bản năng vươn tay ra.
Một giây trước khi cô ta cướp điện thoại, Trần Ân Tứ thu điện thoại về
Cô Lâm Tĩnh Xu, khuyên cô đừng lấy chuyện hôm nay chúng ta gặp nhau viết văn khóc lóc kể lể trên Weibo.
Nếu không tôi đành đăng đoạn ghi âm này lên đó, để mọi người biết thế nào là "tiểu bạch hoa đương thời" .
Nguyên văn Lá viết "盛世小白花".
Trong đó hai chữ đầu "盛世" là "thịnh thế" thời hoàng kim.
Còn "小白花" tức là bông hoa trắng ngây thơ ý gần như "bạch liên hoa".
Khuôn mặt suy xét của Lâm Tĩnh Xu biến đổi, Trần Ân Tứ từ từ đứng dậy.
Cô đi một mạch ra quán cà phê ngoài trời, đi được nửa bước, dừng lại
À, đúng rồi, Cô Lâm Tĩnh Xu, cảm ơn cô đã mời tôi bữa trà chiều này.
Nói xong, Trần Ân Tứ tặng một cái hôn gió cho Lâm Tĩnh Xu, giẫm giày cao gót, cứ thế bước đi cũng không quay đầụ
Nhìn bóng lưng Trần Ân Tứ, Lâm Tĩnh Xu giận đến trợn mắt.
Cơn giận dữ qua đi, cô ta ổn định tâm trạng, bình tĩnh lại.
Cảm ơn? Ai cần lời cảm ơn của cô
...
Lúc Trần Ân Tứ về phòng, vừa vặn Lục Tinh làm spa xong đang nghe tin nhắn voice chat của cô.
Tính ra tôi cũng không thảm bằng cô.
Dù gì...tôi cũng qua được cửa, còn cô tự đưa tới cửa cũng chẳng ai thèm.
Nghe được tiếng bước chân, Lục Tinh ngừng tin nhắn thoại, hỏi Trần Ân Tứ
Chuyện gì vậy?
Trần Ân Tứ soi gương, đánh lại son môi
Không có gì to tát, gặp Lâm Tĩnh Xu, ăn chùa bữa trà chiềụ..
Nghe tin nhắn cậu gửi đến, lại cái giọng giận giữ của cô ta? Hai người đúng là oan gia, oan gia gặp mặt đã không thuận mắt, lại còn thuộc kiểu oan gia không buông tha đối phương.
Mỗi lần gặp mặt không khịa đến chết đi sống lại, không chịu tha.
Lục Tinh trở mình nằm ngửa trên giường
Có điều Lâm Tĩnh Xu này cũng phải biết thân biết phận chứ.
Rõ ràng đấu không lại cậu, còn tường đồng giáp sắt tới nỗi cứ khoái đục lỗ trên áo giáp sắt của cậụ
Trần Ân Tứ nghe Lục Tinh hình dung, cười
Nói thật ra, tớ cũng không ghét Lâm Tĩnh Xu lắm.
Chỉ là cô ta thích tính kế thảo mai.
Nhưng trong cái vòng luẩn quẩn này, ai mà không thảo mai? Nếu so cô ta với người khác, cũng chẳng mấy độc ác.
Ít nhất còn ghét tớ thể hiện ra mặt để tớ biết tâm tư cô ta thế nào, còn người khác...
Trần Ân Tứ lắc lắc đầu
Người hay ma... không phân biệt được.
Lục Tinh
Cũng đúng.
Cả hai nói câu được câu không xong Lục Tinh đi tắm rửa.
Ngồi trên ghế sofa, Trần Ân Tứ nghịch điện thoại trong lúc chờ, tin nhắn báo trong nhóm chat có người @ tên cô.
Cũng giống như Messenger, khi @ tên tức là đề cập đến một người dùng, sẽ có thông báo gửi tới người đó kể cả khi đã tắt thông báo.
Cũng vì nhàm chán do chờ Lục Tinh, Trần Ân Tứ nhấn vào xem.
Cái nhóm đó thành lập từ khi nào cô cũng chẳng biết đừng nói tới khi nào cô có mặt trong đó.


⬅ Trước Tiếp ➡