⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Xuyên nghe điện thoại xong thì đi vào nhà, đi thẳng qua phòng khách đến nhà nhỏ ở phía sau, dì Lương biết anh không muốn biết chuyện của mẹ con Tô Hạ nên không nói nhiều, chuẩn bị pha cà phê mang qua. Chuyển ngữ bởi team truyensacfull.com.Bắc Phủ. Nếu bạn có đọc ở trang khác xong cũng hãy dành chút thời gian qua trang chủ truyensacfull.com.co đọc để
Tô Hạ ở lầu ba đợi một lúc lâu, cầm quyển vở đi xuống lầu, vờ như vô ý hỏi, "Dì Lương, muộn rồi sao dì còn pha cà phê mạnh vậy? Chú Lục về rồi ạ?"
Dấu tay trên mặt cô đã biến mất, khi đứng gần mới thấy được khuôn vẫn còn sưng.
"Ông chủ chưa về, cà phê này là cho Tiểu Xuyên, cậu ấy thích làm việc vào buổi tối", dì Lương quan tâm nói - "Cháu đi ngủ sớm đi, mai còn đi học, nhớ bôi thuốc".
Quan hệ giữa hai mẹ con này không tốt lắm.
Tô Hạ thở dài, "Cháu chưa làm bài tập xong ạ, toán khó quá cháu không làm được. Dì Lương, dì có thể dạy cháu không?"
"Sao dì biết chứ? Lúc Tiểu Xuyên đi học, bài kiểm tra toán nào cũng được điểm tối đa, hay là để dì hỏi giúp cháu".
"Cháu tự hỏi được không ạ?"
"Chuyện này.. cũng được".
Sau khi tắm xong Lục Xuyên làm việc trong phòng làm việc. Đây là bộ phim điện ảnh đầu tiên của anh, chỉ kịch bản thôi mà đã chuẩn bị ba năm.
Lục Xuyên vốn lạnh lùng, thích yên tĩnh nên bình thường dì Lương chỉ đến dọn dẹp khi anh đi ra ngoài.
Tô Hạ đứng ở trước cửa phòng duy nhất bật đèn, nhẹ nhàng gõ cửa.
"Vào đi".
Một giọng nói lạnh lùng vang lên, Tô Hạ nhíu mày, cong môi đẩy cửa đi vào.
Người đàn ông mặc quần áo ở nhà tối màu đơn giản, mái tóc ngắn vẫn còn ướt, cả người toát lên khí chất cấm dục.
Tô Hạ nhắm mắt lại, sức hấp dẫn của đàn ông trưởng thành khiến cho lòng người ta ngứa ngáy mà.
"Anh".
Cà phê không đường và sữa, hương vị đắng đậm lan tỏa hòa quyện với hương hoa của cô.
Tay cầm con chuột của Lục Xuyên dừng lại, anh ngẩng đầu lên khỏi máy tính, khuôn mặt tươi cười ngọt ngào của cô gái phản chiếu trong con ngươi của anh, hơi thở ngày càng lạnh lùng hơn.
"Biết rồi, ra ngoài, em sẽ ra ngay", Tô Hạ nói trước hai chữ "Ra ngoài" của Lục Xuyên, "Em chỉ đến cảm ơn anh, không làm phiền anh làm việc".
Cô đặt cà phê lên bàn rồi xoay người bước ra ngoài.
"Ừm.." Cô đứng ở cửa nhìn Lục Xuyên, cau mày, hình như đang phiền muộn gì điều đó.
Cuối cùng, cô nói: "Thức khuya hại tinh, nghỉ ngơi sớm".
Cửa đóng lại, Lục Xuyên trầm tĩnh, không khí yên tĩnh.
Trong màn đêm bao trùm, dường như anh có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng Tô Hạ bước xuống lầu.
Mấy ngày nay Tiêu Tề lo lắng mãi, số tiền phải trả cho chiếc xe bị xước không hề nhỏ.
Nhưng mấy ngày sau, không thấy ai đến nhà đòi tiền, cũng không thấy ai đến trường gây khó dễ cho cậu.
Cậu nhớ lại ánh mắt của người đàn ông nọ nhìn Tô Hạ, trong lòng càng khó chịu, cậu luôn cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy, vì thế cậu bỏ tiết học buổi tối để đến gặp Tô Hạ.
Tô Hạ không có ở trường.
Đêm trước khi Lục Trấn An đi công tác về, Lục Xuyên không về nhà, đã bốn ngày rồi Tô Hạ không gặp anh.

⬅ Trước Tiếp ➡