⬅ Trước Tiếp ➡
Bộ phim này của Lục Xuyên đã quay xong sáu bảy tháng rồi, việc biên tập hậu kỳ do chính anh biên tập, người nghiện công việc như anh nửa năm không hẹn được mấy lần. Tần Hoài vừa mới về nước, cảm thấy mới mẻ, chưa chơi đã, đánh mạc chược có ba thiếu một. Một là Lục Xuyên bị Tần Hoài làm phiền không chịu nổi, hai là không muốn về nhà nên lái xe tới.
Kết quả, xe đỗ trước quán bar chưa được mười phút đã bị làm xước mất mấy vạn.
"Anh Lục, gọi cậu".
Điện thoại được đưa qua, Lục Xuyên liếc nhìn qua màn hình rồi cầm lên.
"Xin hỏi có phải cậu là anh trai của Tô Hạ không?"
"Alô, tôi là cảnh sát của sở cảnh sát Thành Nam. Chuyện là thế này, bạn học Tô Hạ có một số vấn đề nhỏ cần cha mẹ đến ký giấy tờ, mong cậu đến đây một chuyến.. Alô? Cậu vẫn đang nghe chứ?.. Cúp máy rồi à?.."
"Tám" Tần Hoài ném một con mạc chược ra, đôi mắt dâm tà đầy hứng thú, mỉm cười hỏi, "Ai gọi đó? Là cô gái kia à?"
Mười năm làm anh em, Tần Hoài biết rõ tính cách của Lục Xuyên.
Học sinh nhỏ lái xe máy đưa em gái đến bar nổi loạn, sơ ý va vào xe, không cần đến mức phải gọi cảnh sát, đạo diễn Lục không thiếu tiền.
"Quen à? Cậu mà không quen chặt đầu tôi xuống".
Lục Xuyên không hề thay đổi sắc mặt, vẫn lạnh lùng nghiêm nghị như bình thường.
Anh di chuyển ngón tay mở bài trước mặt.
Cùng một màu, tự rút.
"Này, đạo diễn Lục, đây là tình trường thất ý sòng bạc đắc ý* mà!"
*Ý nôm na là thất bại trong tình yêu nhưng thành công trong cờ bạc.
Cảnh sát nhìn đồng hồ, gần mười hai giờ rồi.
Nếu phụ huynh học sinh này không đến thì cũng không thể để cô qua đêm trong văn phòng, nhưng nếu cứ để cô về thế này thì trái với quy định.
Lúc cảnh sát khó xử thì cánh cửa văn phòng bị đẩy ra từ bên ngoài, cô gái đang ngồi im lặng trên ghế chợt gọi một tiếng "Anh", giọng nói trong trẻo, uyển chuyển.
Cô nhìn người đến không chớp mắt, ngẩng đầu mỉm cười ngọt ngào.
Giống như đứa trẻ phạm lỗi nhưng không hề sợ hãi.
"Anh".
Lục Xuyên rất ghét khuôn mặt này và cả giọng nói, đuôi mắt mang theo ý cười của cô.
Lục Xuyên thậm chí còn không bước vào trong, một chân vẫn ở bên ngoài văn phòng, khi nghe thấy tiếng "Anh" anh xoay người rời đi.
Góc áo bị một bàn tay của Tô Hạ nắm lấy.
"Đừng đi".
"Em đợi anh mãi".
"Đợi anh đến đón em".
Sáng sớm, Lục gia.
Lục Trấn An đi công tác ở ngoài thành phố, không có ở nhà, Dương Lộ đang giận dữ chờ Tô Hạ về.
"Về rồi, về rồi".
"Hạ Hạ về rồi".
Lúc Tô Hạ vừa bước vào nhà, một cái tát vang dội ập đến, dì Lương sợ đến sững sờ.
"Tô Hạ, con bao nhiêu tuổi rồi? Vẫn chưa qua thời kỳ nổi loạn à? Sắp đến kỳ thi tốt nghiệp trung học mà còn không biết suy nghĩ. Con tưởng chú Lục sắp xếp cho con vào lớp trọng điểm dễ lắm ư? Con có biết học phí của con bây giờ đắt như thế nào không?"
"Nếu con còn không nghe lời nữa, mẹ sẽ từ con!"
Tô Hạ cúi đầu nhận sai, "Con xin lỗi, con biết sai rồi".
Dương Lộ lạnh lùng đi lên lầu.
Dì Lương quan tâm hỏi Tô Hạ có đau không, Tô Hạ mỉm cười lắc đầu.

⬅ Trước Tiếp ➡