⬅ Trước Tiếp ➡
Kiếp trước, giữa cô và anh chỉ có một lần đó, là ác mộng của cô!
Cô không động đậy, ngay cả thở cũng giảm thấp mấy phần.
Sự yên lặng của cô cũng không thể làm Lục Dĩ Thừa dễ chịu hơn chút nào, anh không thể không thừa nhận, cô là mẫu con gái mà anh yêu thích, rất sạch sẽ, rất thuần khiết.
Cô mới 18 tuổi, nhưng thân hình đã lả lướt, hấp dẫn, chắc chắn có thể khiến đàn ông điên cuồng.
Da cô đặc biệt mịn màng, rất trắng, chỉ cần chịu một chút giày vò liền lưu lại dấu vết đỏ rực ngay.
Như là... như là anh đã làm gì cô vậy, như là một loại cám dỗ...
Bao lâu rồi anh không nảy sinh loại cảm giác này đối với phụ nữ, có lẽ, trong ký ức của anh, chưa từng có.
Cố Nhất Nặc không biết, tình huống này còn kéo dài bao lâu, có lẽ anh không muốn phải khống chế ý nghĩ của bản thân mình nữa.
Dĩ Thừa, Tiểu Nặc! Bên ngoài, tiếng của Đỗ Minh Lan truyền tới.
Lục Dĩ Thừa lùi về phía sau một chút, nắm lấy tay Cố Nhất Nặc, mở cửa bước ra ngoài.
Cố Nhất Nặc hầu như bị anh lôi đi, chạy chậm theo ở phía sau.
Khách vẫn chưa đi khỏi, chỉ có Cố Minh Tuyết cùng mấy người Lý Nhiên bị dẫn đi, Trình Thi Lệ nhìn thấy Cố Nhất Nặc thì hận đến ngứa răng. Trường hợp này, bà ta cũng không dám liều lĩnh rời đi.
Cố Nhất Nặc bị Lục Dĩ Thừa kéo đến giữa sảnh tiệc, cô không biết rốt cuộc anh muốn làm gì.
Kiếp trước, mãi sau này cô mới biết, ngày đó, trong tiệc sinh nhật của cô, người của Lục gia định đích thân tuyên bố thông tin đính hôn của họ.
Vì cô bị Cố Minh Tuyết đánh thuốc, làm vỡ kế hoạch ban đầu, mãi cho đến sau, cô hoàn toàn thoát khỏi ảnh hưởng của chuyện này, người của Lục gia mới đưa ra vấn đề đính hôn.
Nghi thức đính hôn không thể nào đơn giản hơn được nữa, ngay cả Lục tiên sinh Lục phu nhân cũng không ra mặt, mà do một tay Tôn tẩu ở chỗ Lục lão gia lo liệu.
Kiếp này, cô không bị hãm hại, không biết mọi chuyện sau này sẽ phát triển thành thế nào, giống như Lục Dĩ Thừa đột nhiên xuất hiện...
Hôm nay, không chỉ là tiệc sinh nhật của Cố Nhất Nặc mà còn là ngày Lục Dĩ Thừa tôi đính hôn với Cố Nhất Nặc!
Lục Dĩ Thừa đứng giữa sảnh tiệc, khí thế bừng bừng, Cố Nhất Nặc bên cạnh anh hoảng sợ như một con thỏ nhỏ, trong đáy mắt vẫn có vài phần kháng cự.
Nghe thấy 2 chữ đính hôn, trong lòng Cố Nhất Nặc cực kỳ đau đớn.
Lục Dĩ Thừa và cả hôn ước này, với cô mà nói chỉ như một lời nguyền không cách nào trốn chạy được!
Cố Tùng Bác thở phào nhẹ nhõm một hơi, hướng về phía khách khứa mỉm cười gật đầu ra hiệu. Sự bực bội vẫn treo trong lòng rốt cuộc cũng bị nuốt xuống. Nhất Nặc có thể gả vào Lục gia, tương lai đối với lợi ích của Cố gia là vô số kể.
Cố gia có thể có hôm nay, hoàn toàn là do Lục lão gia chiếu cố.
⬅ Trước Tiếp ➡