Ánh đèn lấp lánh trong đáy mắt cô, càng soi sáng thêm sự kiên định này.
Từ nhỏ Lục Dĩ Thừa đã biết, vợ tương lai của hắn họ Cố!
Khi hắn 12 tuổi, nhìn thấy cô vừa chào đời, trùng hợp là bọn họ sinh cùng ngày cùng tháng, chỉ là cách nhau 12 năm thôi.
Cô hẳn là từ nhỏ cũng đã biết, ai là chồng tương lai của mình!
Dĩ Thừa, Nhất Nặc!
Đây là chuyện mà Lục lão gia xưa kia đã hứa hẹn với nhà họ Cố.
Lục Dĩ Thừa, Cố Nhất Nặc, tên của bọn họn sớm muộn gì cũng phải bó buộc nhau trên giấy chứng nhận kết hôn.
Anh buông tôi ta! Anh không buông, tôi sẽ gọi người! Cố Nhất Nặc giãy dụa lần nữa.
Hơi thở của hắn sao mà cách cô gần đến vậy, tim cô hoảng loạn, cô nhớ lại, vào cái đêm mưa gió đó, hắn không màng đến sự chống cự của cô, cưỡng bức chiếm đoạt lấy cô.
Không chút thương hại, không chút yêu thương...
Xé nát trái tim cô!
Anh nói thầm vào tai cô: Lục Thái Thái, em có nghĩa vụ sinh cho tôi một đứa con!
Là tôi, không phải chúng ta! Chỉ thuộc về anh, đứa bé và cô sẽ chẳng có quan hệ gì!
Chị có biết vì sao Dĩ Thừa đồng ý có con với chị không? Vì tôi không thể sinh con, anh ấy phải cho tôi một đứa con... Đó là lời Cố Minh Tuyết đã nói trước khi cô chết.
Cô gái trong lồng ngực càng lúc càng giãy dụa mãnh liệt, tâm tình Lục Dĩ Thừa càng ngày càng trầm xuống.
Cô dường còn bài xích cuộc hôn nhân sắp đặt này hơn cả anh. Còn bài xích hơn cả anh nữa ư? Hình như tâm tình lại càng không tốt rồi!
Hôm nay em đã tròn 18 tuổi đúng không? Giọng anh đột nhiên vang lên trên đỉnh đầu cô.
Cố Nhất Nặc giật mình, nâng đôi mắt ngấn nước lên nhìn anh
Nếu bây giờ tôi thực hiện nghĩa vụ của mình trước, sẽ không cấu thành tội danh cưỡng bức phụ nữ đúng không?
Anh từng chán ghét cô biết bao nhiêu, anh nói với cô rằng anh sẽ không chạm vào cô. Ngay cả trước khi cô mang thai, thụ tinh trong ống nghiệm mấy lần cũng không thành công, anh mới miễn cưỡng có một lần đó với cô.
Lúc này đây Cố Nhất Nặc có thể cảm giác được rất rõ ràng...
Hơi thở của cô ngày càng gấp, cô không chỉ căng thẳng mà còn sợ hãi, cô sợ anh thực sự sẽ làm chuyện đó với cô!