⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc Hứa Vi cùng thành viên hội đồng quản trị tan họp, trên đường trở về văn phòng của mình thì thấy Bạch Kình Dục đang ngồi trên sofa phòng tiếp khách, bên cạnh còn có mấy cô thư ký. Bọn họ trò chuyện rất rôm rả.
Cô nhấc đôi giày cao gót đỏ của mình lên, bước vào bên trong.
Váy liền đen phối với một chiếc áo vest, từ trên cao nhìn xuống cũng lộ ra mấy phần khí chất của một nữ cường nhân.
Nữ cường nhân một người phụ nữ có thành tựu, địa vị trong ngành nghề nào đó.
“Cái chợ mà Dục thiếu mở ra nhiều người quá nhỉ, thế nhưng làm vậy sẽ khiến người khác chậm trễ công việc đấy.”
Sắc mặt mấy cô thư ký cứng đờ, cười ngượng ngùng rồi vội vàng rời đi.
Rất nhanh, trong phòng khách chỉ còn lại Bạch Kình Dục và Hứa Vi.
Cô cất giọng bình thản “Anh đến công ty làm gì?”
Người đàn ông nhíu mày, cười nhạt hỏi lại “Mới đó đã coi công ty là của mình rồi à?”
“Nếu anh chịu tiếp quản Thịnh Duyệt, bây giờ tôi lập tức đi xử lý thủ tục với anh. Nhân tiện chúng ta cùng đến cục dân chính, ly hôn luôn.” Hứa Vi còn đang ước gì có thể quẳng gánh nặng này xuống ngay lập tức… thế nhưng Bạch Chí Nghị lại có ơn với cô.
Năm đó ở cô nhi viện, trong số 10 đứa trẻ ông đã chọn cô. Chẳng những cung cấp tài chính cho Hứa Vi ăn học, lại còn giúp cô tìm được mẹ nuôi.
Sau khi tốt nghiệp, Hứa Vi đến công ty làm việc để đáp lại mối ân tình này.
Hai năm trước mẹ nuôi của cô bị u não, rất cần tiền bạc để điều trị. Hứa Vi bất đắc dĩ, đành phải cầu xin ông giúp đỡ. Sau đó Bạch Chí Nghị ký kết một bản hợp đồng với cô, nội dung là để cô gánh vách trọng trách đại diện tổng giám đốc và gả cho Bạch Kình Dục.
Chờ đến khi sức khoẻ của Bạch Chí Nghị chuyển biến tốt hơn, hoặc Bạch Kình Dục tiếp nhận công ty thì Hứa Vi có thể thành công rút lui, đồng thời cũng nhận được một phần lương hưu lớn.
Thế nên cô có nằm mơ cũng hi vọng Bạch Kình Dục nhanh chóng từ bỏ cuộc chơi quay trở về con đường chính đạo.
“Quý này công ty giải trí dưới trướng Thịnh Duyệt có chỗ trống để ký kết thêm hợp đồng với nghệ sĩ nữa không?”
Hứa Vi biết đối phương sẽ không vô duyên vô cớ quan tâm đến nghiệp vụ của công ty.
“Thế nào, phụ nữ bên ngoài của anh muốn làm minh tinh à?”
Bạch Kình Dục không phủ nhận.
“Lát nữa tôi kêu người đưa hồ sơ đến công ty.” Nói xong, anh đứng lên rời đi.
Hứa Vi cũng về phòng làm việc.
Không lâu sau, thư ký đưa tới một tập hồ sơ. Hứa Vi mở ra, thấy bên trong có sơ yếu lý lịch và ảnh chụp của một cô gái thì hai đầu lông mày lập tức nhíu chặt lại.
Là cô gái sáng nay đã gửi hình cho cô.
Ngoài ảnh hồ sơ, bên trong còn để thêm mấy tấm hình đối phương chụp khá thân mật với Bạch Kình Dục.
Vân Sa Sa.
Hứa Vi nhướng mày, họ Vân à?
Sở dĩ Hứa Vi nhận ra đây là cô gái trong email nặc danh là do người trong hai bức ảnh đều có nốt ruồi son trên xương quai xanh.
Hứa Vi xem qua hồ sơ rồi đóng lại, để nó sang một bên, sau đó làm tiếp việc của mình. Đến tận giờ hẹn đi mua sắm mẹ chồng thì cô mới dừng lại, và lái xe đến trung tâm thương mại gần công ty.

⬅ Trước Tiếp ➡