⬅ Trước Tiếp ➡
Vân Uyển Tú hẹn cô uống trà chiều ở một nhà hàng. Hứa Vi vừa đến đã thấy mẹ chồng đang đỏ mặt tía tai, cãi nhau với người khác.
Cô gái kia đứng quay lưng lại với Hứa Vi, trên người mặc một chiếc váy hàng hiệu màu hồng, mái tóc nâu dài gợn sóng.
Vân Uyển Tú chỉ vào đối phương, lớn giọng mắng “Tiền cô đã lấy xong hết rồi, tại sao vẫn còn tiếp tục dây dưa với A Dục? Ban đầu cô đã hứa sẽ rời khỏi thành phố, bây giờ lại lật lọng. Cô không sợ tôi đưa cho A Dục xem những bức ảnh trước kia à?”
Cô gái hờ hững, hớp một ngụm nước trà “Bà cứ thử đi, xem rốt cuộc anh Kình Dục tin bà hay tin tôi.”
Vân Uyển Tú bị giọng điệu tràn đầy châm chọc của đối phương chọc giận hoàn toàn, định mắng tiếp thì lại thoáng nhìn thấy Hứa Vi đang đứng ở phía xa, sắc mặt bà chợt thay đổi hẳn.
“Vi Vi, sao con lại đến sớm thế?”
Thật ra Hứa Vi định yên lặng rời đi đợi một lát rồi quay lại, làm như không thấy Vân Uyển Tú đang tranh luận với cô gái kia. Chẳng qua vẫn chậm một bước, bị Vân Uyển Tú phát hiện ra.
Tình cảnh khá là lúng túng, thế nhưng người nên xấu hổ nhất lại không hề cảm thấy gì.
“Mẹ ” Hứa Vi lên tiếng gọi rồi bước đến chỗ hai người, thản nhiên ngồi xuống.
Cô ngước mắt nhìn khuôn mặt của cô gái kia, không hề cảm thấy có chút bất ngờ nào.
Đây chính là Vân Sa Sa ngoài đời thật.
Khoảnh khắc đối mặt nhau, hai cô gái đồng loạt rời tầm mắt vào phần ngực của đối phương.
Vân Sa Sa “ ”
Hứa Vi “Chậc chậc chậc”
“Mẹ, đây là ai ạ?” Cô giả vờ hỏi.
Vân Uyển Tú muốn nói rồi lại thôi, còn Vân Sa sa thì chủ động ngả bài “Tôi là người phụ nữ của chồng cô.”
“Là tình yêu đích thực à?”
“Tất nhiên.” Cô ta khoanh hai tay trước ngực, cái cằm nho nhỏ hếch lên, giọng điệu có phần dương dương tự đắc.
Chẳng qua Hứa Vi cũng không phải là đèn cạn dầu, để mặc người khác trèo lên đầu mình.
Cô biết Vân Sa Sa cố ý khıêu khích nên không rơi vào bẫy của đối phương, ngược lại còn dùng biểu cảm đồng tình nhìn cô ta “Thế thì đúng là cô đã vất vả rồi, xin hãy cứ làm tốt công việc của mình.”
Nét mặt của Vân Sa Sa và Vân Uyển Tú đều trở nên cứng ngắc “Cô có ý gì?”
Giọng Hứa Vi trầm xuống “Tôi và Bạch Kình Dục kết hôn theo thỏa thuận nên vốn chẳng có chút tình cảm nào, nhưng cô thì khác. Cô có cảm tình với Bạch Kình Dục, nên nếu anh ta ở bên ngoài chơi đùa với phụ nữ thì chắc chắn là cô còn khó chịu hơn tôi nhiềụ Tôi hiểu rõ cô, cũng cảm thấy cô cực kỳ bất hạnh.”
Vân Sa Sa nghe xong, sắc mặt hết xanh lại đỏ “Cô đừng cho là nói vài câu như vậy thì có thể khuyên tôi từ bỏ.”
“Không không không, tôi thật lòng cầu xin cô đừng bao giờ rời bỏ Bạch Kình Dục. Hai người nhất định phải khóa chặt lại với nhau thành một cặp, trăm năm hòa hợp. À đúng rồi, nếu cô có bản lĩnh thì ngày nào cũng ép khô anh ta đi, đừng để anh ta đi đi tìm mấy em gái non mềm dịu dàng khác. Như vậy thì tôi đỡ phải đi đến từng nhà chúc phúc, việc này mệt chết đi được, cô nói xem có đúng không.”
Logic của Hứa Vi vô cùng kỳ lạ.
Không những tình địch chết lặng mà đến cả mẹ chồng cũng hết sức kinh hãi.

⬅ Trước Tiếp ➡