⬅ Trước Tiếp ➡
     Đúng vậy, Đường Nhiễm Mặc có thể dễ dàng hiểu được ánh mắt của Mạt Lỵ khi cô nhìn Thu Bạch Bạch, ánh mắt này giống như khi cô nhìn thấy một con hổ mới sinh ra trong thế giới động vật.
Tổng giám đốc, anh thích cô ấy.
     Cuối cùng chuyện Mạt Lỵ trốn học do cô làm nũng ăn vạ cũng không giải quyết được gì.
     Đường Nhiễm Mặc trở về phòng làm việc của anh, xem bản báo cáo do Thẩm Thiên Thu đưa tới, đây là công việc mỗi ngày của anh đều không thay đổi, cẩn thận tỉ mỉ ... tìm kiếm sai sót của cấp dưới.
     Từng báo cáo được đưa lên mọi người đều giống như sắp bị xử tử, tất nhiên cũng bao gồm Thẩm Thiên Thu, người đã luyện tinh thần nhiều năm. Nhưng mà hôm nay anh ta lại phát hiện tổng giám đốc hình như có chút không đúng, bởi vì ba phút đồng hồ anh dừng lại ở cùng một trang. Điều này phản khoa học.
     “Tổng giám đốc… Cuộc hẹn của anh với Cô Cao thế nào?” Nói chung, Thẩm Thiên Thu vẫn có chút tiếng nói trước mặt tổng giám đốc, mặc dù không cao.
     "Tôi không muốn gặp lại cô ta."
     Thẩm Thiên Thu có chút không kịp phản ứng, chẳng lẽ tổng giám đốc thất thần không phải vì nghĩ đến Cao Châu Nhi ư?
     "Tôi còn có một số danh sách ở đây ..."
     “Không cần, ồn ào.” Anh lúc này trông rất lạnh lùng, dường như lúc trước nói muốn thân thiết không phải là anh.
     Theo ý kiến của Thẩm Thiên Thu, Cao Châu Nhi quả thật là người xinh đẹp, nhưng hôm nay lại khiến cho tổng giám đốc chán ghét như vậy, anh ta hỏi: "Tổng giám đốc vì sao không thích cô Cao?"
     Ưa thích ... Bây giờ chỉ cần nhắc đến hai chữ này, Đường Nhiễm Mặc bất giác sẽ nghĩ đến cô gái nhỏ nói "Bởi vì chú thích tôi nha", vẻ ngoài hồn nhiên đáng yêu kia phần nào khiến tim anh loạn nhịp.
     Đường Nhiễm Mặc ném tập tài liệu, cái cau mày của anh có thể nhìn ra anh đang tức giận, đối với những điều không hiểu được anh thường tự tức giận với bản thân, nhưng sau khi trưởng thành, loại tức giận này càng ngày càng ít.
     "Thư ký Thẩm, khi anh nhìn thấy một người thì có dục vọng/bị kích thích, điều này có nghĩa là gì?"
     Thẩm Thiên Thu loạng choạng suýt ngã, anh ta im lặng hồi lâu, "Người đó... rất đẹp?"
     Anh ta cũng là đàn ông, không thể phủ nhận đàn ông luôn là động vật nhìn bằng mắt, khi nhìn thấy phụ nữ xinh đẹp, có đôi khi đích thật là máu nóng sôi trào, nhưng mà anh ta cảm thấy loại máu nóng sôi trào này, đối với Đường Nhiễm Mặc trong máu đều là băng vụn chắc là sẽ không có.
     Không, trẻ con như cô vẫn không thể dùng xinh đẹp để miêu tả, Đường Nhiễm Mặc chậm rãi nói, "Cô ấy rất hoàn mỹ."
     Đúng vậy, cô rất hoàn mỹ.
     Những đường nét trên khuôn mặt thanh tú, thân hình nhỏ nhắn, làn da trắng nõn, còn có cô mỗi khi xoay người lấy kem, cổ áo rũ xuống lộ ra khung cảnh ... mỗi khi nghĩ đến điều này, anh lại cảm thấy trong người như có một ngọn lửa đang thiêu đốt.  .
     Lòng anh mệt mỏi, tay ôm trán, trong lòng bắt đầu nghi ngờ mình có thực sự là kẻ ác đáng khinh bỉ trong miệng Phương Tự hay không.
     "Tổng giám đốc cảm thấy thế nào khi tiếp xúc với cô ấy?"
     Muốn ở trên cô.
     Âm thanh trong đầu Đường Nhiễm Mặc lập tức vang lên, anh lặng lẽ nhìn Thẩm Thiên Thu không nói.
     Thẩm Thiên Thu bị áp lực rất lớn, đẩy kính lên sống mũi, cẩn thận hơn một chút hỏi: "Tim đập nhanh hơn sao?"
     "Ừ."
     "Lúc không nhìn thấy cô ấy, sẽ nhớ cô ấy?"
     "Ừ."
     "Cảm thấy ngoài mình ra, ai cũng không thể bắt nạt cô ấy?"
     "Ừ."
     Thẩm Thiên Thu hít một hơi thật sâu, tự động viên mình, sau đó đưa ra kết luận: "Tổng giám đốc, anh thích cô ấy rồi."
    Khuôn mặt  Đường Nhiễm Mặc không biểu tình hơi nứt ra.
     Vẻ mặt của anh vốn là thờ ơ, tiếp theo là giễu cợt, muốn chế nhạo Thẩm Thiên Thu suy nghĩ viển vông khi anh phát hiện ra không tìm được từ ngữ thích hợp để công kích, sau đó là tỉnh táo, cuối cùng khuôn mặt đẹp trai đó hiện ra ... mờ mịt.
     Thẩm Thiên Thu xem thế là đủ rồi, đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy Đường Nhiễm Mặc với nhiều biểu cảm như vậy, hóa ra anh cũng không phải một tảng băng mà rõ ràng là một người sống.
     Nhưng, người có thể làm cho anh lộ ra vẻ mờ mịt, thật sự tồn tại ư? Thẩm Thiên Thu không thể tưởng tượng được, nếu có, đó không phải là người, mà là một vị thần có thể cho anh ta cúng bái!
     Đường Nhiễm Mặc đứng dậy mà không hề báo trước, Thẩm Thiên Thu lại càng hoảng sợ, "Tổng giám đốc, anh muốn đi đâu?"
     Anh dừng lại và nói hai từ rất tinh tế, "Về nhà."
     Anh mở cửa đi ra ngoài.
     Thẩm Thiên Thu đưa tay lên nhìn đồng hồ, năm giờ, nhìn tài liệu trên bàn mà Đường Nhiễm Mặc còn chưa xem hết, anh ta nhéo mình, không phải đang nằm mơ.
     Đương Nhiễm Mặc lái xe trở về căn hộ, đầu óc gần như trống rỗng, bên tai vẫn còn văng vẳng câu nói của Thẩm Thiên Thu: Anh thích cô ấy.
     Anh luôn không có hứng thú với phụ nữ, tất nhiên là đàn ông cũng vậy. Lúc anh học trung học hay trải qua khoá sinh lý, nói thật, nếu quả thật phải cùng với một người khác phái thân mật, anh sẽ chọn sử dụng tay phải của mình thay cho cô gái. Anh mắc chứng nghiện sạch sẽ, anh ghét bị người khác chạm vào.
     Sự xuất hiện của Mạt Lỵ khiến anh đột nhiên có sự thôi thúc về thể xác mà trước đây anh chưa từng có, anh nghĩ rằng mình cũng có tâm tư như một người đàn ông bình thường, thật sự anh thiếu một người phụ nữ, cũng chỉ là bởi vì thiếu một người phụ nữ mà thôi.
     Anh không có một chút hứng thú nào với Cao Châu Nhi, sự thật này dường như đang dữ dội chế nhạo suy nghĩ ngây thơ của anh.
     Anh đứng ở cửa hồi lâu, nghĩ đến bên trong cửa chính là người kia, lần đầu tiên cảm thấy về nhà cũng phải có một loại dũng khí.
     Cánh cửa đột ngột mở ra.
⬅ Trước Tiếp ➡