"Tôi đồng ý với cách nhìn của chị, nhưng mà dù tôi không học đại học, chú cũng sẽ thay tôi sắp xếp con đường tiếp theo đi như thế nào. Dù sao tôi cũng là tiểu thư của tập đoàn Thịnh Thế. Sinh ra đã ngậm thìa vàng lại cố gắng nỗ lực như vậy, những người khác biết phải sống như thế nào a." Mạt Lỵ không nhìn cô ta, ngược lại quay sang nhìn Đường Nhiễm Mặc, “Nếu như tôi không học đại học, chú, người có vì lý do nhỏ này mà vứt bỏ Mạt Lỵ không?"
“…Sẽ không.” Anh ho khan một tiếng, cố gắng không quan tâm đến, nhưng lại bị cô ép kéo xuống nước.
“Chị xem.” Mạt Lỵ nói với Cao Châu Nhi, “Chú của tôi cũng không có vội. Chị à, chị cũng không phải người nhà của tôi, chị lo lắng cái gì chứ?
Giống như chính là nói hoàng đế không vội mà thái giám đã lo cuống lên.
Cao Châu Nhi nắm chặt túi xách, vẫn bình tĩnh cười nói: "Là tôi nhiều chuyện."
Thu Bạch Bạch nhìn theo bóng lưng của Mạt Lỵ phát ra một tiếng sợ hãi thán phục, gần như muốn dùng ánh mắt sùng bái nhìn Mạt Lỵ, chiến thắng đến quá dễ dàng ... Nhưng mà cô ta như cảm thấy Mạt Lỵ có vẻ chán ghét người phụ nữ này a?
Tiêu Mạt Lỵ là kiểu tiêu chuẩn con nhà giàu, tầm thường không có chí tiến thủ, cuộc sống ăn chơi, luôn cho rằng gia đình sẽ thu xếp mọi việc mà tự mình không cần cố gắng, chỉ cần không lãng phí tuổi trẻ là tốt rồi, loại người này ... Cao Châu Nhi coi thường, trong tay có nguồn lực tốt nhất mà không biết sử dụng, chỉ biết dựa vào bạn bè và người thân. Loại người này chỉ có thể dùng ba từ để mô tả, bại gia tử (phá gia chi tử, người ăn tiêu hoang phí, lười biếng vô tích sự).
Nhưng hết lần này đến lần khác, có người thích dung túng cho loại phá gia chi tử này này, bởi vì anh có thể nuôi được.
Một hồi dăm ba câu đọ sức, Mạt Lỵ dễ dàng chiến thắng, mặc dù biết rõ cô trốn học là không đúng, nhưng Đường Nhiễm Mặc vẫn toát ra hơi thở vui vẻ.
"Cô Cao, đường trở về sẽ không tiễn."
Cao Châu Nhi sững sờ trong giây lát, không thể tin được anh đột nhiên muốn đuổi cô ta đi, "Anh Đường..."
“Bây giờ là thời gian tiệc gia đình, người ngoài không thích hợp tham gia.” Khuôn mặt Đường Nhiễm Mặc tinh xảo, nhưng vẻ mặt như có sương lạnh, không để cho ai từ chối.
“Vâng… Tôi biết rồi, tạm biệt.” Cao Châu Nhi đứng dậy, cuối cùng nhìn thoáng qua, người đàn ông như một vị đế vương, anh cũng không chào tạm biệt, cô ta cắn môi rời đi.
Cô ta không ngu ngốc, cô ta biết không thể đắc tội với người đàn ông này, nhưng cô ta không biết, anh không thích người nào đó giảng đạo cho người của mình, Cao Châu Nhi là cư xử quá mức.
Mạt Lỵ nghe tiếng giày cao gót nện xuống sàn, âm thanh dần biến mất, tâm trạng của cô cũng tốt lên rất nhiều, đúng lúc đang định múc một muỗng kem để tự thưởng cho mình, cô phát hiện hộp kem vừa mới ăn một hai miếng đã chảy hết rồi, còn một ít vương bên ngoài dính vào ngón tay cô đang giữ hộp.
Đường Nhiễm Mặc lãnh đạm phun ra hai chữ, "Lại đây."
“… Ah.” Cô ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh anh, tiện tay đặt kem xuống bàn, nhưng tay vẫn có chút dính.
Lúc này, một bàn tay to nắm lấy cổ tay cô, sau đó tay còn lại kéo khăn ăn, nhẹ nhàng lau sạch tay cho cô.
Mạt Lỵ nhìn người đàn ông trước mặt, vẻ mặt có chút ngẩn ra.
Đường Nhiễm Mặc cảm thấy cổ tay của cô thật sự nhỏ, còn làn da thật sự rất mịn màng, thật là chết tiệt, anh không thể không tự nhủ mình phải nhẹ tay một chút, chỉ sợ một chút không cẩn thận có thể làm cô bị thương.
Trên thực tế, Mạt Lỵ thật sự không phải là không chịu nổi bị thương, chẳng qua là Đường Nhiễm Mặc đối với cô đột nhiên cẩn thận từng li từng tí.
Nhưng anh vẫn nói ra lời trái với lòng, "Tiêu Mạt Lỵ, lần sau còn dám làm bẩn, tôi liền chặt tay của cô."
“Lần sau lại làm bẩn nữa, tôi sẽ nhờ chú lau sạch sẽ giúp tôi.” Cô hiển nhiên không coi trọng lời nói của anh.
"Cô là đứa trẻ ba tuổi ư?"
"Đứa trẻ ba tuổi cũng không dám ngồi ở bên cạnh chú."
Cô nhỏ giọng thì thầm, nhưng vẫn bị anh nghe thấy.
"Tôi nên nghiêm khắc hơn với cô một chút."
"Tôi rất ngoan ngoãn, còn giúp chú đuổi đi người phụ nữ mà chú không thích, cho nên chú không được nghiêm khắc đối với tôi."
"... Làm sao cô biết tôi không thích cô ta?"
"Nếu chú thích chị ta sẽ đưa chị ta đến nhà hàng chúng ta đã đến lần trước, mà không phải cùng chị ta ăn cơm ở đây."
Anh ngạc nhiên, "Tại sao thấy đó mới là nhà hàng mà tôi thích?"
"Bởi vì chú đưa tôi đi nè… Chú thích tôi nha."
Đường Nhiễm Mặc khẽ giật mình, nhịp tim đột nhiên hỗn loạn.
Thấy anh đột ngột im lặng, Mạt Lỵ nhíu mày, "Như thế nào, chẳng lẽ chú không thích đứa cháu gái nghe lời hiểu chuyện này sao?"
Thật lâu sau, anh mới phản ứng lại, rũ mắt xuống, nhàn nhạt đáp lại: "Không phải."
Anh là chú của cô, cô lại thông minh hiểu chuyện, anh nên thích.
Thu Bạch Bạch lần đầu tiên đã có trực giác chính xác, cô ta cảm thấy mình thừa thãi, hoàn toàn không thể tham gia vào cuộc nói chuyện giữa hai người họ, có Đường Nhiễm Mặc ở đây cô ta rất biết điều, "Cái đó ... Tớ đi trước đây."
“Không cho phép đi.” Mạt Lỵ lại nắm lấy tay cô ta, “Đã nói rồi, hôm nay tớ muốn mời cậu ăn cơm.”
Bà cô ơi, nơi đây ngồi một đại thần có khí chất mạnh như vậy, cô ta ăn được thì cũng sẽ thành ma!
Mạt Lỵ nói với Đường Nhiễm Mặc bên cạnh, "Cô ấy là bạn thân nhất của tôi, tôi có thể mời cô ấy đi ăn không?"
“Ừ.” Anh lạnh lùng phản ứng, nhưng đồng ý.
Thu Bạch Bạch giờ phút này thực sự muốn thoát khỏi tay Mạt Lỵ mà bỏ chạy, nhưng ánh mắt lạnh lùng của Đường Nhiễm Mặc khiến cô ta như thế nào cũng không dám, anh đang quan sát cô ta, như đang đánh giá xem cô ta có thể làm hại Mạt Lỵ hay không.
Ah, để Mạt Lỵ thất vọng cũng là một loại tổn thương, về tâm hồn hay cái kia cũng cùng một loại.
Đã nói một bữa tiệc gia đình! Cô ta không phải người nhà họ Tiêu mà!
Thu Bạch Bạch không biết rằng thú cưng của Mạt Lỵ cũng có thể được tính vào.