Vũ Tam Tư đứng ở ven đường, cười ha hả nói "Cậu chủ, đây là lúc cậu phải nhìn rõ sự thật. Cô gái kia đi theo bên người cậu, chỉ là muốn tiền của cậu thôi, cũng không phải thật sự thích cậu, cậu có muốn tôi đi thu phục cô ta hay không?"
Cậu chủ muốn phụ nữ. Ông liền vì cậu chủ đi xử lý thỏa đáng mọi chuyện.
Không có người phụ nữ nào mà người nhà họ Giang không đoạt tới tay được
Đối với Vũ Tam Tư, việc cậu chủ muốn chơi đùa một cô gái không phải chuyện gì quá nghiêm trọng, thậm chí có thể nói đó là chuyện hiển nhiên. Ông tiếp tục cười nói "Đến lúc đó Lâm Thanh Nhã sẽ ngoan ngoãn leo lên giường của cậu chủ, lúc đó cậu chủ muốn làm cái gì thì làm cái đó "
Giang Thành cười khổ nhìn về phía Vũ Tam Tư.
"Biện pháp của ông đúng là thô bạo nhưng rất đơn giản, nhưng tôi không cần, sau này đừng cho người đi quấy rầy cô ta." Giang Thành thở dài.
Cho dù như vậy, Giang Thành vẫn không muốn làm tổn thương Lâm Thanh Nhã, khiến cho cô xấu hổ.
Vũ Tam Tư cũng không ngạc nhiên lắm, ông thở dài rồi lắc đầu nói "Cậu chủ... Xin cho tôi nói thẳng, cậu vẫn còn quá tốt bụng. Cậu phải biết rằng nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với bản thân, thậm chí ở thời khắc quan trọng, điều này sẽ làm cậu bị đẩy vào hoàn cảnh không thể quay đầu lại được nữa, ý chí của cậu chủ cần phải sắt đá một chút, như vậy tương lai mới có thể trở thành người thừa kế của nhà họ Giang."
"Kẻ thù?"
"Ông Vũ, cô ta không phải là kẻ thù của tôi."
Giang Thành cười, cũng nhanh chóng nắm bắt được trọng điểm trong lời nói của Vũ Tam Tư, nghi ngờ nói "Ông Vũ, xem ra bên trong gia tộc cũng tồn tại chuyện tranh đấu lẫn nhau, nếu tôi đoán không sai thì trước tôi còn có tám người anh trai, với thân phận của họ cũng có thể là người kế thừa của nhà họ Giang đúng không?"
Vũ Tam Tư gật đầụ
Ông không có giấu diếm, nói thẳng sự thật "Đúng vậy, thưa cậu chủ, cậu đứng thứ chín trong nhà, cũng là người trẻ tuổi nhất."
Hiện tại, hiển nhiên Giang Thành không có ý nghĩ muốn tranh đoạt vị trí người thừa kế, thấy thế, Vũ Tam Tư liền mở miệng nói "Thực ra gia tộc làm như vậy không khác gì đang nuôi chất độc trong người, cuộc tranh đấu giữa chín vị cậu chủ sẽ làm ảnh hưởng đến tương lai nhà họ Giang, hy vọng cậu chủ có thể nghiêm túc xem xét."
"Nếu như cậu chủ không tranh đoạt, sẽ bị gia tộc xoá tên, trở lại với cuộc sống trước đây "
Giang Thành sửng sốt.
Xem ra đây không phải là chuyện mình không muốn tranh là được, anh cũng không muốn quay trở về sống những ngày tháng trước đây, cuộc sống đó không phải là cho người sống.
Trong mắt anh bừng lên tia sáng, vị trí người thừa kế của nhà họ Giang anh đã định rồi, Giang Thành nắm chặt nắm tay, lẩm bẩm "Sẽ có một ngày khốn long đắc thủy, làm cho Trường Giang thủy đảo lưu ”
Sẽ có một ngày rồng mắc hạn gặp được nước, khiến nước sông Trường Giang chảy ngược.
Chào tạm biệt Vũ Tam Tư xong, Giang Thành chuẩn bị quay trở lại trường học.