Giang thành sửng sốt đi qua, nhặt điện thoại lên cho cô, lúc này mới phát hiện sắc mặt Lâm Thanh Nhã không thích hợp, hỏi "Thanh Nhã, em làm sao vậy, có phải hay không không thoải mái?"
"Nếu không thì em nghỉ ngơi sớm một chút đi?"
Lần này, Lâm Thanh Nhã khóc thật sự.
Hốc mắt của cô trở nên đỏ bừng, xoay người tát Giang Thành một cái, giọng run run, hỏi "Giang Thành, đồ súc sinh Gạt tôi anh vui lắm phải không, anh không phải đại gia gì cả, anh chỉ là dẫm phải vận cứt chó, trúng xổ số mà thôi "
"Tôi nói có đúng không?"
Giang Thành sửng sốt.
Sắc mặt anh có chút thay đổi, giải thích "Không phải như em nghĩ đâu, em nghe anh giải thích..."
"Còn có cái gì để giải thích?"
Lâm Thanh Nhã cầm quần áo trên ghế sô pha đi vào phòng tắm, rầm một cái đóng cửa lại, nhốt Giang Thành ở ngoài cửa. Lâm Thanh Nhã quả thực muốn điên mất, Giang Thành không biết xấu hổ nhận mình là phú nhị đại, mấu chốt là chính mình còn tin, thật nực cười
Cô suýt chút nữa còn đem lần đầu tiên cho cái thằng l nghèo kiếp xác Giang Thành này
Lâm Thanh Nhã càng nghĩ càng sợ
Một lần sảy chân để hận nghìn đời
May mắn thay, chính là người bạn thân nhất của cô, Chu Mộng Khê, trong lúc nguy cấp nhất đã cho cô biết sự thật, nếu không thì Lâm Thanh Nhã đã ngu ngốc tin vào lời nói dối của Giang Thành
Cô mặc xong quần áo, cầm túi xách chuẩn bị ra ngoài, Giang Thành lúc nảy bị tát vào mặt bỗng nhiên gọi Lâm Thanh Nhã lại, giọng nói chua xót "Thanh Nhã, không phải em nói ở bên anh không phải vì tiền sao? Quả thật là anh trúng xổ số, chẳng lẽ vì chuyện này mà em chia tay với anh sao?"
"Chia tay?"
Giọng điệu của Lâm Thanh Nhã có chút tức giận.
"Thực xin lỗi Giang Thành, tôi hy vọng anh biết rằng chúng ta từ đầu tới cuối đều không có ở bên nhau Anh chính là kẻ lừa đảo, tránh tôi ra, càng xa càng tốt "
Lâm Thanh Nhã tức giận bỏ đi.
Không đi được bao lâu, cô giận đùng đùng quay lại, tát Giang Thành một bạt tay, tức giận nói "Giang thành, anh chính là đồ vô liêm sỉ, tôi suýt chút nữa đã bị anh lừa mất lần đầu tiên Cũng không soi gương xem lại bộ dáng của chính mình, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga sao?"
"Kẻ nghèo không có tư cách yêu đương "
Lâm Thanh Nhã nghênh ngang rời đi.
Trái tim Giang Thành khó chịu giống như là bị ai đó nhéo vậy, cuối cùng anh vẫn là không có chứng minh cho Lâm Thanh Nhã biết rằng anh đích thực là cậu chủ của nhà họ Giang.
Mặc dù anh biết rằng nếu làm vậy sẽ khiến cho Lâm Thanh Nhã thay đổi suy nghĩ và trở về bên anh, nhưng một Lâm Thanh Nhã như vậy có còn là cô gái anh thích hay không?
Giang Thành đứng trước khung cửa sổ lớn, nhìn ánh đèn rực rỡ của thành phố Lâm Châu, suy nghĩ đến xuất thần, cho đến lúc này trong lòng anh muốn suy nghĩ cẩn thận rất nhiều chuyện, có lẽ thứ tình yêu mà Giang Thành mơ ước ở độ tuổi này, không phải là Lâm Thanh Nhã.
Trải qua đêm nay, Giang Thành đã hoàn toàn hết hy vọng đối với Lâm Thanh Nhã. Sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa.
Vừa ra khỏi khách sạn, Giang Thành liền gặp Vũ Tam Tư.