Lưu Vũ bừng tỉnh.
“Ý mày là…tụi mình có thể chơi Giang Thành?”
Đàn em điên cuồng gật đầu, cúi người gật đầu nói “Anh Vũ sáng suốt ”
“Chúng ta không động vào Lâm Thanh Nhã, cứ chơi thằng Giang Thành Anh Vũ một đời lẫy lừng, há có thể để cho tên khốn Giang Thành làm mất uy danh? Thằng đó chỉ là có chút tiền lẻ mà thôi, anh Vũ tùy tiện kêu hai người đến là có thể đánh nó ỉa trong quần rồi ”
Lưu Vũ xoa cằm, đôi mắt phát ra tia sáng.
“Cứ làm vậy đi ”
…
Lâm Thanh Nhã vốn định rút tay lại.
Bởi vì cô ấy cảm thấy Giang Thành y hệt tụi trẻ trâu, nhưng lại nghĩ đến tình cảnh vừa rồi lại lặng lẽ chịu đựng.
Hai người đi đến ven hồ trong sân trường.
Giang Thành nhận ra mình vẫn đang nắm tay Lâm Thanh Nhã, lập tức buông tay, nhưng không ngờ Lâm Thanh Nhã lại nhanh tay nắm lại tay Giang Thành, trong thoáng chốc Giang Thành mặt đỏ tới mang tai, tim đập nhanh đến mức như muốn bay ra khỏi lồng ngực.
“Thanh Nhã, vừa rồi em nói dối anh, có phải không?” Anh hỏi.
Lâm Thanh Nhã bật cười.
Cô đến gần Giang Thành, hương thơm của cơ thể thiếu nữ tràn vào mũi Giang Thành, khiến Giang Thành luống cuống nhìn đi chỗ khác, không dám nhìn thẳng Lâm Thanh Nhã.
“Sao em nỡ lừa gạt anh chứ?” Lâm Thanh Nhã cười nói.
Giang Thành chợt ngẩng đầu, đối diện gương mặt tinh xảo của Lâm Thanh Nhã, cách mặt anh chưa đến 10 cen ti mét, tựa như Giang Thành chỉ cần hướng về trước một tí là có thể hôn đôi môi đỏ mọng của Lâm Thanh Nhã, đầu óc Giang Thành trống rỗng, không thể suy nghĩ gì thêm nữa.
Đây là thật sao?
Lâm Thanh Nhã sợ Giang Thành không tin, lại nói “Em thích anh lâu lắm rồi, Giang Thành.”
“Em đồng ý làm bạn gái của anh ”
Mắt Giang Thành trợn tròn lên, Lâm Thanh Nhã không nói lời nào nữa mà tiến đến hôn má Giang Thành, dịu dàng nói “Giang Thành, hôm qua là sinh nhật anh, em không kịp tặng quà sinh nhật cho anh, cái hôn này xem như là quà tặng anh vậy.”
Lúc này Giang Thành hạnh phúc đến mức muốn hét lên.
Ước mơ của anh cuối cùng cũng thành hiện thực rồi
Từ tối hôm nay trở đi, Lâm Thanh Nhã đã là bạn gái của Giang Thành anh, Giang Thành vui vẻ như một đứa trẻ.
Lâm Thanh Nhã thấy thời cơ đã đến.
Cô cũng không vòng vo, dịu dàng nói “Giang Thành, em đã thành thật thẳng thắn với anh, anh có thể nói thật với em chưa? Em muốn biết rốt cuộc anh đến từ đâu, nhưng cũng mong anh tin tưởng em không phải là loại phụ nữ thấy tiền sáng mắt.”
“Em không giống những kẻ diêm dúa đê tiện kia.”
Giang Thành vui như điên.
Nếu như Lâm Thanh Nhã đã thẳng thắn như thế, Giang Thành cảm thấy mình cũng không thể nói dối nữa, bèn nói thật “Thật ra thân phận thật sự của anh là cậu chủ nhà họ Giang, mười tám năm qua là thử thách mà gia tộc dành cho anh, qua mười tám năm lệnh cấm của gia tộc đã kết thúc rồi.”
Lâm Thanh Nhã như nghe thiên thư ly kỳ.
Sách trời
Còn có thể làm vậy à?
Nhưng mặc kệ như thế nào, tóm lại nghe rất ngầu vậy được rồi, Lâm Thanh Nhã âm thầm vui mừng vì mình đã lựa chọn đúng, tiếp tục hỏi “Nếu anh xuất thân từ gia tộc lớn, có phải đồng nghĩa với việc bây giờ anh đã có rất nhiều, rất nhiều tiền hay không?”