⬅ Trước Tiếp ➡
Bây giờ cô đã không muốn quen Lưu Vũ nữa rồi, đặc biệt là sau khi được Cửu thiếu gia tặng quà đêm qua, Lâm Thanh Nhã bắt đầu ghét bỏ Lưu Vũ, hắn có điểm nào có thể so sánh được với Cửu thiếu gia chứ, nhưng nếu Giang Thành không lấy ra được, vậy thì phiền phức to rồi.
Giang Thành đột nhiên cười.
Trước đây anh còn sợ Lưu Vũ, nhưng bây giờ thì không.
“Vậy mày thề độc trước mặt tất cả các bạn cùng lớp đi, nếu không thì không có chút thuyết phục nào cả.” Giang Thành nói.
Lưu Vũ nhíu mày.
Nhưng hắn cũng chắc chắn Giang Thành không lấy ra được 100 ngàn, cười ha ha nói “Được thôi, thề thì thề Nếu Giang Thành có thể đưa cho Lưu Vũ tao 100 ngàn tệ, từ giờ phút này trở đi tao sẽ không bao giờ quấy rầy Lâm Thanh Nhã nữa, nếu không cả nhà Lưu Vũ tao đều sẽ chết ”
“Sao, Giang Thành?”
Lúc này Giang Thành mới thỏa mãn gật gật đầụ
Trong lòng Lưu Vũ ít nhiều có chút không vui, vậy mà bị Giang Thành ép thề, hắn hạ giọng nói “Nhưng nếu Giang Thành mày không có 100 ngàn, ông đây trăm phần trăm sẽ đánh gãy chân chó của mày ”
Lâm Thanh Nhã ngây người.
Cô lo lắng Giang Thành không bỏ ra được số tiền này, đến lúc đó phải móc tiền của mình, nhưng trong lòng vẫn mơ hồ có chút mong chờ.
Lỡ như?
Giang Thành lục lọi trong cặp, lại từ cặp lấy ra mười xấp tiền giấy màu đỏ, trực tiếp đập 100 ngàn trên bàn học, nhướng mày hãnh diện nói “Đây là 100 ngàn, nếu mày không tin có thể đếm thử, các bạn học có thể giúp tao làm chứng, từ bây giờ mày không được làm phiền Lâm Thanh Nhã nữa ”
“Nếu không thì… chết cả nhà ”
Lưu Vũ vẫn còn đang trong trạng thái ngu người.
Có chết hắn cũng không nghĩ đến Giang Thành có thể lấy ra 100 ngàn, hơn nữa còn là tiền mặt.
Không chỉ hắn, tất cả mọi người trong lớp cũng sợ ngây người, rốt cuộc Giang Thành làm sao vậy, trong phút chốc liền có thể móc ra 100 ngàn
Phải biết rằng trước đây Giang Thành cùng bởi vì nghèo không có cơm ăn, còn phải đi ăn vụng cơm thừa ở căn tin, con ngươi Lâm Thanh Nhã nhìn chăm chăm vào 100 ngàn, vậy mà lại có chút đau lòng, nếu như 100 ngàn này là để cho cô dùng thì tốt quá rồi, đồ trang điểm, túi hàng hiệu đều có cả.
“Giang Thành…”
Giang Thành rốt cuộc khí phách một hồi.
Anh nắm lấy tay Lâm Thanh Nhã đi ra ngoài, chỉ để lại Lưu Vũ với vẻ mặt còn đang ngơ ngác.
Qua một hồi lâụ
Mấy đứa đàn em của Lưu Vũ mới kéo tâm trí Lưu Vũ về được, mấy đứa đàn em vội vàng hỏi “Anh Vũ làm sao bây giờ? Chị dâu bị thằng khốn đó kéo đi mất rồi, rõ ràng là muốn anh Vũ mất mặt ở Đại học Lâm Châu mà, chuyện này không thể nhẫn nhịn được ”
Rầm
Lưu Vũ đập tay xuống bàn học.
Đúng vậy
Chuyện này tuyệt đối không thể nhịn được
“Nhưng bây giờ tao đã thề độc rồi, cũng không thể nuốt lời được? Tụi bây nói coi tao nên làm sao?” Lưu Vũ bực dọc.
Điều kiện nhà hắn còn tính là không tồi, không thể thật sự vì 100 ngàn mà bỏ qua cho đứa con gái Lâm Thanh Nhã này, dù sao mình vẫn chưa ngủ được nó.
Đàn em suy nghĩ trong chốc lát, mặt lộ ra vẻ vui mừng.
“Anh Vũ, ban nãy tuy anh thề không quấy rầy Lâm Thanh Nhã nữa, nhưng anh Vũ chỉ nói đến Lâm Thanh Nhã mà thôi, không bao gồm tên đầu b Giang Thành mà ”

⬅ Trước Tiếp ➡