⬅ Trước Tiếp ➡
Thấy vậy, Trương Phong cũng thở dài không tiếp tục khuyên nhủ, cùng lắm thì đến lúc tính tiền giúp Giang Thành chia sẻ một chút, dù sao cũng là do Trương Phong đưa ra lời mời Hứa Đan và bạn cùng phòng của cô ấy.
Việc này anh ấy phải gánh một nửa.
Bạch Sơ Vũ bắt đầu chọn vài món Sashimi hải sản đắt tiền, đồng thời còn chọn một ít thịt bò Kobe thượng hạng, chọn một hồi hóa đơn liền vượt quá bốn con số.
Vừa nhìn thấy sắc mặt Trương Phong liền tái xanh.
Trương Phong đã đứng ngồi không yên rồi.
Nếu Bạch Sơ Vũ lại tiếp tục gọi món nữa e là số tiền sẽ lên tới mười ngàn tệ, tiền nhiều như vậy sao Giang Thành có thể trả nổi, cho dù là Trương Phong cũng phải gọi điện về nhà cầu cứụ
Không đáng đâu
Trương Phong đưa mắt ra hiệu cho Hứa Đan, Hứa Đan hiểu ý nói "Sơ Vũ, gọi nhiêu đây được rồi, tớ không nghĩ mọi người ăn nhiều vậy đâu, đồ ăn ở đây khá đắt..."
Đã nói đến như vậy, Bạch Sơ Vũ cũng không tiếp tục gọi thêm nữa.
Cô ta chỉ là có chút bất mãn, khinh thường nói "Đan Đan, không phải tớ nói cậu, là người ta nhất định mời chúng ta ăn cơm, chủ nhân còn không có nói. Sao cậu lại lo lắng?"
Hứa Đan nhất thời không nói nên lời.
Trần Nguyên Phương nổi giận, Giang Thành là bạn cùng phòng của anh ta, nên anh ta không thể trở mắt nhìn thấy cô gái này lừa gạt, chỉ là mời ăn một bữa cơm mà thôi, vậy mà còn nói như chuyện đương nhiên vậy.
"Cô đừng có quá đáng " Trần Nguyên Phương nói.
Bạch Sơ Vũ lạnh lẽo hừ một tiếng, không nói chuyện, vào lúc này Giang Thanh biết anh cần phải lên tiếng "Không sao đâu, mọi người muốn ăn gì thì cứ gọi đi, tôi không phải không đủ tiền trả. Tóm lại, bữa ăn tối hôm nay đều do tôi trả, mọi người đừng lo lắng."
Càng nói như vậy, Bạch Sơ Vũ càng thêm khinh thường.
Rõ ràng anh là một kẻ nghèo nàn, nhưng anh vẫn nhất quyết muốn chứng tỏ mình là người có tiền, như vậy không những không gây nên sự thiện cảm với mọi người mà thậm chí còn thấy chán ghét.
"Nghe thấy chưa, chủ nhân đều như vậy, mọi người lo lắng cái gì " Cô ta nói với giọng xem thường.
Trần Nguyên Phương có chút khó chịu nhìn về phía Giang Thành, nhưng chỉ thấy Giang Thành vẫn cười một cách vô tâm vô phế, như không nhận ra mình bị Bạch Sơ Vũ lừa gạt, ngây ngô cười như một tên ngốc.
Trương Phong cũng vô cùng lo lắng.
"Ôi chao "
“Nhìn xem người trong video này là ai, sao tớ cảm thấy hơi quen mắt?” Mạc Ẩm Hồ kêu lên, Bạch Vũ Sơ cùng những người khác nghiêng người nhìn màn hình điện thoại.
"Đúng vậy nha "
Bạch Sơ Vũ cũng phát ra tiếng kêu lên, sau khi xem điện thoại xong lại nhìn Giang Thành, lẩm bẩm nói nhỏ "Người trong video nhìn giống như một con chó thật, sao lại có thể ăn trộm đồ thừa ở căn tin được chứ, đây không phải là giành thức ăn với heo sao?"
Sắc mặt của đám người Trương Phong có chút thay đổi.
Bọn họ đều biết chuyện đó, kể từ khi chuyện đó xảy ra bọn họ chưa bao giờ dám nhắc lại, vì họ sợ chạm vào lòng tự trọng của Giang Thành.
"Đồ ăn lên rồi kìa, đừng xem điện thoại nữa." Trương Phong lảng tránh cười nói.

⬅ Trước Tiếp ➡