⬅ Trước Tiếp ➡
Bạch Sơ Vũ nhăn chiếc mũi xinh đẹp của mình lại, có chút khinh thường nói "Không ngờ cậu thật sự vừa ý mặt hàng này, để tớ nói cho cậu biết, quần áo của Giang Thành đều là đồ thừa của bạn trai Hứa Đan, cậu có xấu hổ không?"
"A?"
Hai cô gái còn lại đều khinh thường nhìn Giang Thành, sau đó khẽ lắc đầụ
Cuộc nói chuyện kết thúc.
Khi đến trung tâm mua sắm, Trương Phong và Hứa Đan dừng chân hỏi "Hôm nay mọi người muốn ăn gì, tớ thấy tốt hơn là ăn món cay Tứ Xuyên, vừa ngon vừa rẻ "
Trương Phong vẫn quan tâm đến túi tiền của Giang Thành.
Bạch Sơ Vũ có chút không vui, cô ta lẩm bẩm “Mời chúng tôi ăn món ăn Tứ Xuyên còn không bằng đừng mời, vừa rẻ vừa tệ, không có mùi vị gì cả, khó trách mấy trai thẳng các cậu đều không tìm được bạn gái."
Hứa Đan nhăn nhó "Sơ Vũ, cậu nói gì thế?"
"Tớ cũng không có nói bậy."
Trong lòng Trương Phong cũng có chút không vui, dù sao cũng không phải anh ấy mời khách, anh ấy cũng muốn nghĩ cho Giang Thành, điều chỉnh tâm trạng lại vui vẻ nói "Vậy mọi người nói xem, muốn ăn cái gì?"
"Tôi muốn ăn món Nhật "
" Đã lâu lắm rồi tôi không có ăn thịt bò Kobe, lần trước tôi được một vị đại gia mời ăn đấy, tôi nói cho mọi người biết món Nhật này nha, đã ăn một lần chắc chắn còn muốn ăn lần thứ hai." Bạch Sơ Vũ nói.
Trương Phong định lạnh lùng nói, hắn biết đồ ăn Nhật không rẻ.
Đúng lúc này.
Giang Thành nãy giờ vẫn chưa nói chuyện, đột nhiên mở lời "Nếu mọi người muốn ăn đồ Nhật, vậy thì hôm nay tôi sẽ mời mọi người ăn. Đừng lo, tôi có tiền."
Bạch Vũ Sơ ghét nhất chính là những tên con trai thích phùng má giả người mập .
Những người làm những việc vượt ngoài khả năng của mình
Cô ta quyết định sẽ dạy cho Giang Thành một bài học, cô ta cũng gật đầu nói "Được rồi, cậu đã nói như vậy, nếu chúng ta không ăn thì không phải không nể mặt cậu sao?"
Nói xong, cô ta liền đi thẳng về phía nhà hàng Nhật.
Mạc Ẩm Hồ đuổi tới, kéo Bạch Sơ Vũ lại, nói nhỏ “Sơ Vũ, làm như thế không tốt đâu, cậu nghĩ lại xem Giang Thành chắc không có nhiều tiền đâu, nếu cậu lừa cậu ta lương tâm sẽ cắn rứt đấy ”
Bạch Sơ Vũ không thể phủ nhận điều đó.
“Chị gái à, tớ nói cho cậu nghe nhé, nếu cậu thông cảm với cậu ta thì hãy gả cho cậu ta đi, được không?” Bạch Sơ Vũ đỡ trán, bất lực giang hai tay nói “Là cậu ta nói mời đi ăn tối, tớ không có ép cậu ta đúng không? Đừng nghĩ rằng tớ không biết tâm tư của loại con trai này, tớ chỉ muốn cho các cô gái của chúng ta thấy điều đó thôi, vậy nên tốt nhất là thỏa mãn lòng hư vinh của cậu ta. "
Sau khi Mạc Ẩm Hồ nghe xong, cảm thấy cũng có lý nên không tiếp tục thuyết phục nữa.
Đợi đến khi mọi người đã bước vào nhà hàng Nhật, Trương Phong đi cuối cùng kéo tay Giang Thành lén lút nhét vào lòng bàn tay của anh vài tờ 100 tệ “Đừng chê ít, tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu, có biết không, tiền là không đủ để xài."
Giang Thành sửng sốt.
Anh nhanh chóng đẩy tiền về phía Trương Phong, thấp giọng cười nói "Lão đại, tôi không gạt anh, lần này tôi trúng giải thưởng rất lớn, anh đừng lo lắng."
"Càng như thế, cậu lại càng phải nên tiết kiệm."
"Tôi biết tôi đang làm gì mà " Giang Thành cười nói.

⬅ Trước Tiếp ➡