⬅ Trước Tiếp ➡
Cô nàng Tô cố chấp truy hỏi: “Tôi đây mấy điểm?”
Phó Tử Minh chỉ chỉ bia ngắm cách vách: “Ách…cô bắn lên bia ngắm cách vách, hình như là một điểm…”
Cô nàng Tô: “…”
Dựa vào cái gì! Đây quả thực còn mất mặt hơn so với không bắn trúng bia!
Nửa phút không muốn làm!
2:
Lãnh tam gia trầm giọng nói: “Thỏa mãn chưa? Còn muốn tiếp tục hay không?”
Cô nàng Tô cắn chặt hàm răng: “Tiếp tục! Đương nhiên phải tiếp tục!”
Té ngã ở nơi nào phải đứng lên ở nơi đó!
Nếu như không bò dậy nổi…
Vậy đào một cái hố tại chỗ chôn mình đi.
Sau khi bắn xong năm phát đạn, cô nàng Tô liền hận không thể trực tiếp cắm đầu xuống!
Dựa vào cái gì! Năm phát đạn được 3 điểm, cái này còn được xem là bắn đến bia cách vách.
Nói chung, mặt mũi bị ném đi hết rồi.
Để súng xuống, cô nàng Tô vỗ vỗ quần áo, chết vì sĩ diện ngẩng cằm lên: “Chú ba nói không sai, súng chất lượng kém như thế xác thực không thích hợp đánh dã chiến, nhất định là người ta đã ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu chế tạo, chất lượng không quá tốt!”
Xú nha đầu, mình không có bản lĩnh vậy mà đổ lỗi cho vũ khí: “Được rồi, vũ khí thử rồi, bia cũng bắn rồi, bây giờ đi về!”
Cô nàng Tô không phục: “Không đi, vừa rồi cái này tôi không am hiểu, nhất định nếu tôi am hiểu, tôi còn muốn khiêu chiến một lần nữa!”
Lãnh tam gia dù bận vẫn ung dung nhìn cô: “Cô xem một chút, cô am hiểu cái gì? Đây là sân huấn luyện, không phải thao trường trường học của các cô, đừng hồ đồ!”
Phó Tử Minh lôi kéo cánh tay cô ý bảo cô hay là đi thôi, cô nào có bằng lòng, ngay hôm nay thấy chú ba, tiếp theo không biết lúc nào mới gặp được: “Cái kia! Cái kia tôi có thể thử xem!”
Hay là cái kia, là nhảy tường có độ khó cực cao, trông có vẻ lúc vượt qua phải có động tác lưu loát tiêu sái, cũng đều là thành quả huấn luyện mấy tháng, một người không trải qua bất kỳ huấn luyện nào liền muốn khiêu chiến, không phải té tàn tật thì cũng phải trọng thương.
“Không được! Cái kia cô không thể khiêu chiến”
“Tại sao không được! Anh kì thị giới tính!”
Cô quả nhiên bắt đầu vô cớ gây sự.
Lãnh tam gia níu lấy cổ áo cô một phen, chân dài bước nhanh, không tốn chút sức lực nào đã xách người đi: “Tô Trung Hạ, tôi cảnh cáo cô, lập tức đi ra ngoài, viên đạn không có mắt, vạn nhất cô gặp chuyện không may, tôi biết khai báo với cha cô như thế nào đây?”
Cô nàng Tô dí dỏm chớp đôi mắt to: “Đạn không có mắt, chú ba anh có, anh bảo vệ tôi không phải tốt sao? Ngược lại anh lợi hại như thế!”
“Tô Trung Hạ!”
Gào to một tiếng, âm thanh uy nghiêm, cô không dám làm lần nữa.
Vì vậy cô đã bị Đổng Đại Bằng tống khỏi sân huấn luyện.
Phó Tử Minh vỗ vỗ yên sau xe đạp: “Em gái Tô, chúng ta đi thôi”
Đành phải đi.
Thế nhưng ánh mắt lại không dời đi, bởi vì cô nhìn thấy quái vật lớn màu đen ở sân huấn luyện, chiếc xe Knight như mãnh hổ chiếm cứ, bất cứ lúc nào cũng có thể phát động.
Đó là biểu tượng của lực lượng và sức mạnh, là khí phách và sự dũng mãnh của quân nhân, chiếc xe này, không riêng gì là vật để Lãnh Dạ Thần đi, mà còn biểu hiện cho bản sắc của anh.
Làm cho lòng người ngứa ngáy khó chịu…muốn chinh phục, muốn chiếm lấy!
Sau khi nháo ở sân huấn luyện một trận, xấp xỉ đã nửa tháng, cô nàng Tô cũng chưa từng thấy qua Lãnh Dạ Thần.
Hỏi thăm từ cha một chút, hình như là mang bộ đội đặc chiến phi ưng rừng nhiệt đới ở Brazin tiến hành huấn luyện đặc biệt, không biết lúc nào mới trở về.
Anh vẫn chưa trở lại, nhưng mắt thấy kỳ nghỉ hè sắp kết thúc, còn muốn náo anh dính lấy anh, cũng không dễ dàng.
Càng nghĩ, cô nàng Tô xoắn tim xoắn phổi khó chịu, sớm biết anh đi lâu như thế, ngày đó cho dù là mất mặt cô cũng muốn ở quân khu đến cùng.
3
Sau vài ngày đếm ngón tay, cô nàng Tô không chịu đựng được rồi.
“Cha, khi nào chú ba mới trở về?”
Cô bưng khuôn mặt cười hì hì nói.
Triệu Lệ Hoa nghe thấy mùi vị không đúng: “Con quản anh ta lúc nào trở về? Lập tức đi học, khai giảng xong con chính là học sinh lớp 12 rồi có biết chưa? Muốn thi đại học, sao không có khẩn trương chút nào vậy?”
Cô nàng Tô cợt nhả: “Mẹ, không ngừng!? Lên lớp 12, khả năng con 18 tuổi cũng không còn xa, đến lúc đó con đã thành người trưởng thành”
⬅ Trước Tiếp ➡