⬅ Trước Tiếp ➡
Phó Tử Minh nâng súng lên, nằm sấp trên chiếu, hai tay nâng súng, nheo một con mắt lại, gắt gao nhìn chằm chằm bia ngắm, gương mặt nhíu chặt, sức lực toàn thân dường như đều tập trung trên hai cánh tay, vẻ mặt chăm chú này, vẻ mặt bán mạng này, còn hấp dẫn người hơn so với rất nhiều binh sĩ chính quy.
Lãnh tam gia dò xét động tác của anh ta, có điểm tỉ mỉ, nhưng vẫn không tính là chuyên nghiệp: “Chỉa vào xương quai xanh, đừng để lại khe hở, gia tăng một chút, nếu không sẽ không chịu nổi sức giật của súng, sẽ bị thương”
Nghe xong Lãnh tam gia chỉ đọa, Phó Tư Minh nhanh chóng điều chỉnh tư thế tốt nhất, nhắm trúng mục tiêu, ngón tay bóp cò: “Bang!”
Phát đạn thứ nhất bay vèo ra ngoài!
“Chín điểm!”
Súng thật đạn thật, đứa nhóc này phát đầu tiên vậy mà đã bắn được 9 điểm, binh sĩ tại chỗ đó cũng nhao nhao thán phục, thiếu niên này, quả nhiên có chút tài năng!
Lãnh tam gia gật đầu, ý bảo anh ta tiếp tục.
Năm phát đạn, Phó Tư Minh đẹp trai bắn được 46 điểm.
Tam gia giữ lời hứa “Nếu tốt sẽ cho thêm năm phát đạn”
Phó Tư Minh đứng lên, chào theo kiểu quân đội một cái, nói: “Báo cáo thủ trưởng, năm phát đạn này, tôi tặng cho em gái Tô bắn!”
Ném hết mặt mũi
Cho cô?
Lần đầu tiên Lãnh tam gia và cô nàng Tô có hành động nhất trí, đồng loạt nhìn về phía Phó Tử Minh.
“Đồng chí nhỏ, cơ hội như vậy, cũng không phải lần nào cũng có, cậu suy nghĩ cho rõ ràng”. Lãnh tam gia nói.
Thái độ Phó Tử Minh kiên quyết, không chút lơ mơ nào: “Báo cáo thủ trưởng, tôi rất rõ ràng, chính là muốn để em gái Tô thể nghiệm một chút, tôi không thể hưởng một mình”
Mắt cô nàng Tô tỏa ra kim quang, trượng nghĩa!
Trượng nghĩa là trượng nghĩa, nhưng đừng nói là súng thật đạn thật, ngay cả giả cô cũng chưa từng sờ qua, có thể thật sự bị hủy dung không?
Nội tâm cô nàng Tô rất mâu thuẫn, cô rất muốn thống khoái bắn ầm ầm, nhưng khuôn mặt lại lo lắng.
Phó Tử Minh gãi gãi cổ tay, ánh mắt kiên định nhìn cô: “Em gái Tô, cậu yên tâm bắn đi, không có chuyện gì, nếu như cậu bị hủy dung, tôi…tôi cũng không ngại cậu”
Cô nàng Tô: “…”
Chân mày Lãnh tam gia, không biết sao lại cau lại.
“Muốn thử không?”. Lãnh tam gia trưng cầu ý kiến của cô, nói thế nào, cô cũng là con gái của anh kết nghĩa của mình, chiếu cố đặc biệt một chút.
Cô nàng Tô ngửa mặt: “Chú ba, thật sự sẽ hủy dung sao?”
“Không muốn hủy dung cũng được, có thể đội cái nắp nồi trên đầu”
“…”
Đội nắp nồi thì còn soái cái rắm!
“Được! Tôi thử xem!”
Tay và chân cô nàng Tô đều gầy yếu, nằm trên chiếu giống như một mặt phẳng, tư thế cầm súng không đúng, tư thế nhắm không đúng, tất cả đều không đúng.
“Chú ba, tôi dù sao cũng là một cô gái, nằm ở chỗ này bắn bia, tư thế có phải hơi khó coi hay không?”
Ah? Cô vậy mà cũng còn nhớ mình là nữ?
Vừa rồi dưới sự uy hiếp của anh, Đổng Đại Bằng lặp lại nguyên lời thoại của cô không biết xấu hổ mà mượn cớ trốn đi, cô lại còn có mặt mũi nói mình là cô gái, còn ghét bỏ tư thế xấu xí?
Bàn tay to của Lãnh tam gia phủ lên bàn tay cô, giúp cô giữ súng ống, khuôn mặt đẹp trai nói: “Nơi này là hiện trường huấn luyện quân sự, không phải đường dành riêng cho người đi bộ, bảo trì tư thế này, chú ý tập trung lực”
Cô nàng Tô càng nhìn càng cảm thấy bia ngắm ở khoảng cách rất xa, phải cân nhắc bắn bao nhiêu điểm, nếu bắn không trúng bia thì thật mất mặt.
Vì vậy, cô cười hắc hắc: “Chú ba, có vũ khí bí mật gì hay không, có thể đảm bảo không thể không bắn trúng bia?”
“Không có vũ khí bí mật, tên lửa xuyên lục địa thì có mấy cái, có muốn hay không?”
Lãnh tam gia rất thắc mắc cô rốt cuộc có phải là con gái ruột thịt của Tô Thanh Nham hay không, coi như là vậy, cũng là một đứa trẻ được nuông chiều từ nhỏ, sống ở quân nhân thế gia, thậm chí ngay cả một chút thường thức quân sự cũng không có.
Bắn bia, nhắm vào mục tiêu, lại còn muốn nói thân mật.
“Không không, hung dữ như thế làm gì?”
Cô nói nhỏ, khoan đắc ý, tôi sẽ bắn trúng điểm cao giết chết anh!
“Bang!”
Phát đạn thứ nhất của cô nàng Tô bắn ra.
Sau đó…
Cô bối rối: “Chú ba, viên đạn của tôi đâu? Mấy điểm?”
Lãnh tam gia tức giận không nói, Phó Tử Minh thoải mái ha hả cười cô: “Không sao không sao, lần thứ nhất luyện tay, còn 4 cơ hội nữa, không bị thương là tốt rồi”
⬅ Trước Tiếp ➡