⬅ Trước Tiếp ➡
Tủ đầu giường đơn sơ thiết kế theo kiểu cũ của khách sạn có để thuốc kí©h dục, chất lỏng màu xanh nhạt hơi lóe lên ánh sáng dưới ngọn đèn chiếu rọi.
Thuốc kí©h dụ© và thuốc ức chế là hai loại thuốc hoàn toàn khác nhau, chúng luôn luôn là những thứ có lượng tiêu thụ lớn trên đất nước.
Thuốc kí©f dụ© phân thành loại dành cho Alpha, loại dành cho Beta và loại thông dụng. Lúc đầu, mục đích người ta nghiên cứu và phát triển loại thuốc này là để giúp Omega có tuyến pheromone bị tổn thương có thể có cuộc sống tình dụ© bình thường. Nhưng bây giờ, chúng thường được người dân của đất nước sử dụng như một loại thuốc trợ hứng khi động phòng.
Mục Nhiên bị liếm hoyệt, ánh mắt vừa lúc nhìn thấy vị trí của thuốc kí© dụ©.
Khi đang bị thao đến mơ màng, cậu mơ hồ nhớ ra mình đã từng nhìn thấy một loại thuốc kí©h dụ© trông y như vậy nằm trong tủ thuốc ở nhà trọ.
Chỉ là không biết tại sao cậu lại không nhìn thấy bóng dáng của lọ thuốc kí©h dụ© ấy, cũng chẳng biết là nó đã đi đâu.
“Sao hả Mục Mục, anh liếm cho em có đủ sướng không?”
“Em đang phân tâm nghĩ cái gì thế, hửm? Xem ra anh phải làm việc chăm chỉ hơn rồi...”
Thấy Mục Nhiên như đã thả hồn vào cõi tiên, Kỳ Tử Câm lấy danh nghĩa trừng phạt mạnh mẽ mở hai môi hoyệt ẩm ướt và trơn trượt ra.
Kỳ Tử Cấm hơi hơi nâng cằm, kề sát miệng vào huyệt mềm mại nhiều nước kia.
Đầu lưỡi anh ta liếm từ dưới lên trên, thịt mềm ở cửa huyệt bị đầu lưỡi dày dặn của Kỳ Tử Cấm đẩy ra đẩy vào, sau đó còn bị dồn hết sang một bên.
Huyệt non mềm bị đầu lưỡi của Kỳ Tử Câm liếm cho đỏ lên, cửa huyệt và cánh môi dân đãng đều đã ướt sũng nước.
Mục Nhiên dùng tư thế ngồi xổm, cưỡi lên mặt Kỳ Tử Câm, hai chân cầu mở ra hết cỡ, không biết xấu hổ để cho Kỳ Tử Câm liếm lỗ nhỏ bí mật ướt át đỏ hồng nằm giữa hai chân.
“Xì xì, xì xì...” Đầu lưỡi đi vào cái khe nhỏ hẹp, nghiền áp lên vách thịt dày đặc điểm G. Mục Nhiên bị lưỡi liếm cho ngơ ngác, vì hai chân ngồi xổm nên không ngồi được lâu, cộng thêm khoái CảA đột kích mạnh như một làn sóng, chẳng mấy chốc cậu đã không thể kìm được rên rỉ thành tiếng.
“Ư, ưm, đừng liếm nữa, a, a...”
“ÀO...” một tiếng, dầu thủy tích tụ trong khoang sinh sản chảy ra như thác lũ, mạnh mẽ cuồn cuộn chảy ra ngoài.
- Phía dưới, Kỳ Tử Cấm tạm thời chưa kịp chuẩn bị, miệng anh ta đang liếa láp huyệt hứng hơn phân nửa chỗ dân thủy
“ÀO...” Lần đầu là ngoài ý muốn, lần sau Kỳ Tử Cấm liền cố tình nuốt hết nó trước mặt Mục Nhiên.
“Anh, sao anh lại...”
Mục Nhiên cảm thấy Kỳ Tử Câm là kẻ không hề có giới hạn, nhất thời đỏ bừng mặt.
“Được rồi, Mục Mục, nếu em đã được hầu hạ tốt rồi thì giờ đến lượt anh làm em...”
Kỳ Tử Câm bật ngồi dậy, Mục Nhiên đang cười trên mặt anh ta đột nhiên bị đẩy ngã về phía sau.
Mái tóc bạc sáng ngời của anh ta chôn trong ngực Mục Nhiên, anh ta vươn đầu lưỡi ra, không biết mệt mỏi cắn liếm hai bên đầu vú đỏ hồng.
Hai đầu nhũ mềm mại bị anh ta cắn cho sưng tấy lên, anh ta nhảy ra khỏi giường, đi chân trần rồi bế Mục Nhiên lên.
Côn thịt lớn cực kỳ nóng bỏng đâm thật mạnh từ đằng sau, vì được đâm vào từ một góc nghiêng nên đầu Côn thịt cứng cáp và tròn trịa đột nhiên đâm vào vách thịt mềm mại ướt đẫm dâu thủy của Mục Nhiên.
“A!...”
Mục Nhiên bị đau nên ©ôn thịt của cậu suýt chút nữa thì xỉu xuống, Kỳ Tử Cấm ôm cậu từ đằng sau rồi tiến về phía trước.
Mỗi khi đi một bước, Kỳ Tử Câm lại cố ý nhấc cao chân rồi đung đưa hai cái, Côn tfit to và cứng như sắt “xì xì” đâm vào huyệt non nớt đang co rút vì cực khoái của Mục Nhiên.
“Con mẹ nó anh định làm gì, MA... Người ngoài cửa sổ sẽ thấy mất...”
Toàn thân Mục Nhiên bị Kỳ Tử Câm đè lên cửa sổ thủy tinh cao đến trần nhà từ đằng sau.
Phòng bọn họ có bật đèn, mặc dù không quá sáng nhưng đèn ở đầu giường vẫn được mở, thế nên nếu giờ phút này có người nhìn từ bên ngoài vào vẫn có thể thấy hai người đang là tình trong tư thế doggy vô cùng tà dân bỉ ổi.
“Nếu em sợ hãi như vậy thì hãy dùng huyệt của em hút mạnh CH thịt của anh đi. Chỉ cần anh bắn ra thì chúng ta sẽ quay về giường, được không?”
“Bốp... bốp...” Kỳ Tử Câm đưa tay lên vỗ mạnh vài cái vào mông Mục Nhiên, sau đó anh ta thẳng thắt lưng, nâng hông cậu lên, Côn thịt lớn và cứng rắn đáng sợ như một thanh kiếm mạnh mẽ thần tốc ra ra vào vào.
Huyệt dâu đãng bị thao đến nỗi chảy ra dầu thủy “tí tách, tí tách”, người ở phía sau thao vừa ác vừa mạnh như đang đóng cọc, khuôn mặt của Mục Nhiên bị ép vào kính cửa sổ hơi có chút biến dạng.
Hai vú nhỏ bại lộ trong không khí, không được ai quan tâm. Kỳ Tử Cấm vừa dùng súng đại bác bắn vào bộ phận Sinh dụ© của Mục Nhiên, vừa như nhận ra sự cô đơn của bầu vú nhỏ, anh ta đưa tay búng nhẹ hai đầu vú của Mục Nhiên, thỉnh thoảng lại vừa nhào nặn vừa kéo về phía trước.
Bị Côn thịt nện khiến thân thể đập nhiều lần lên mặt kính thủy tinh cứng rắn, Mục Nhiên vừa đau lại vừa thích, thân thể rung lên dữ dội. Kỳ Tử Cấm thấy cậu không bắn ra được, anh ta liền đưa tay xuống dưới tìm kiếm, giúp cậu vuốt ve ©ôn thịt nhỏ.
“A, a... Đừng sờ...”
Omega vào lúc này quá thẳng thắn, ngoài miệng nói không muốn không muốn, Côn thịt đầy tinh di©h của cậu bị cọ xát mạnh mẽ dưới bàn tay đầy vết chai mỏng của Kỳ Tử Cấm.
Alpha thao Mục Nhiên không biết mệt mỏi, con rồng dụ© vọng màu tím đỏ to lớn và kí©h thí©h mạnh mẽ đâm vào huyệt nhỏ, dường như anh ta đang hận không thể nhét cả hai viên bị vào trong người Mục Nhiên.
Kỳ Tử Cấm nắm lấy thắt lưng của Mục Nhiên, khí huyết dâng trào khiến ©ôn thịt anh ta rung động mãnh liệt trong khoang sinh dục ấm áp và ẩm ướt, dòng nước dữ dội cuốn lấy hàng trăm triệu con tinh tùng bắn vào trong cái huyệt nhỏ nhắn của Mục Nhiên.
Mục Nhiên yếu ớt gần như trượt chân ngã xuống đất dọc theo cửa sổ kính trong suốt kéo dài từ trần đến sàn nhà. Cậu quay lại, vẻ mặt dâu đãng nhưng trong mắt lại lộ rõ
vẻ lạnh lùng.
“Kỳ Tử Cấm, anh giúp tôi vượt qua kỳ động dục một lần, giờ tôi cũng giúp anh vượt qua kỳ động dục một lần, bây giờ chúng ta coi như hòa nhau.”
Mạnh mẽ phân rõ ranh giới khiến Kỳ Tử Câm đang có thần thái sáng láng vô cùng tức giận. Vẻ mặt anh ta trầm xuống, anh ta ôm lấy Mục Nhiên rồi vứt cậu lên giường một cách mạnh mẽ.
Bờ mông săn chắc và chặt chẽ bị nâng lên, trông cậu giờ đây y như một con cún dân đãng chờ Côn thit lớn đến thao.
Mục Nhiên bị cánh tay mạnh mẽ của Kỳ Tử Cấm ép chặt, eo của cậu hạ thấp thành một đường cong hình chữ S hoàn mỹ.
Hai cái mông mềm mại đầy đặn đỏ bừng, chúng bị bàn tay của Kỳ Tử Câm mạnh mẽ banh ra.
“Xì xì, xì xì...”
Lỗ huyệt liên tục bị ©ôn thịt lớn tím đỏ đâm vào, Mục Nhiên phản ứng lại vô cùng dữ dội.
Trực tràng co rút mạnh đến nỗi Kỳ Tử Câm cảm thấy dường như Côn thịt của anh ta sắp bị cắt đứt.
“Mục Mục, thả lỏng chút...”
Thái dương chảy xuống từng giọt mồ hôi, Kỳ Tử Câm mạnh mẽ đẩy eo về phía trước.
Nửa người Mục Nhiên chìm trong đống chăn gối, chỉ có cái mông đang bị thao là vểnh lên cao.
Kỳ Tử Câm cũng đang nửa quỳ trên giường, nửa người trên của anh ta đứng thẳng, Côn thịt to lớn giống như một cục sắt nóng đỏ rực, cứng rắn và nhanh chóng mở ra trực tràng đang cắn chặt lấy ©ôn thịt của anh ta.
Côn thịt không hề được che đậy bởi bao Cao su kịch liệt chà xát với ruột non hồng hào trơn bóng, tuyến tiền liệt bị phần đầu nấm to tròn và cứng rắn của Kỳ Tử Cấm đâm xuống một cách mạnh mẽ.
“A, ưa... Nhanh bắn ra đi...”
Mục Nhiên ngẩng mặt khỏi chăn, khuôn mặt vì nín thở mà đỏ lên cùng với sự ướt át vì nước mắt.
“Mới chỉ vừa bắt đầu thôi, bé dâm đãng...”
Côn thịt thô to như con rồng khổng lồ mạnh mẽ xâm nhập vào hậu huyệt, lúc vừa mới tiến vào lỗ nhỏ còn có chút khô khốc.
Chẳng mấy chốc, sự ma sát giữa Côn thịt với thành ruột càng ngày càng mạnh mẽ, càng cọ xát, càng va đập thì nước ra càng nhiều.
Dịch ruột non ào ào chảy xuống thành từng đợt, Côn thịt màu tím đỏ trơn bóng va đập mãnh liệt và dồn dập.
Bị mạnh mẽ xâm chiếm khiến Mục Nhiên sức cùng lực kiệt, Côn thịt của cậu đã bắn nhiều tới nỗi mềm nhũn, thế nên lúc này cậu không thể nào tiết ra được một giọt tinh dich nào từ tuyến tiền liệt.
Tiếng “bốp bốp”, “xì xì” đồng thời vang lên, hai viên tinh hoàn đầy tinh di©h đập vào đùi Mục Nhiên một cách ác ý.
Kỳ Tử Câm làữ tình đến nỗi mồ hôi đầm đìa, hai mắt anh ta chuyển thành màu đỏ tươi.
Anh ta bất ngờ ôm lấy mông Mục Nhiên rồi mạnh mẽ đâm chọc, Côn thịt trướng to rồi khuấy động ở tràng ruột, tinh dich nồng đậm bắn ra ào ạt khiến toàn thân Mục Nhiên run rẩy.
Kỳ Tử Câm bị phân rõ ranh giới một cách dứt khoát khiến anh ta không biết nên xả giận vào đâu, chỉ có thể đè Mục Nhiên xuống giường rồi mạnh mẽ lào tình cả đêm.
Mãi đến ngày thứ hai, Mục Nhiên cảm thấy linh hồn của mình vẫn còn ở trong khách sạn nhỏ, hoặc có thể là đã bị thứ đó của Kỳ Tử Câm chọc cho đần độn.
Lúc học lớp buổi sáng Mục Nhiên còn có thể miễn cưỡng chống đỡ, nhưng lớp huấn luyện buổi chiều thì quả thật là muốn mạng của Omega là cậu đây.
Hai chân cậu run rẩy chạy ở đằng sau, theo từng bước chạy, bắp đùi của cậu lại ma sát với hoa huyệt và hậu huyệt khiến cậu phải nhận lấy từng đợt đau đớn.
Cậu luôn luôn nổi bật về thể chất trong số các Omega trong lớp mình, lúc này lại cách các bạn học ngày càng xa. Một đám lớn toàn bóng người dần dần phủ lên trước mắt cậu, biến ảo, vặn vẹo, biến dạng, mãi cho đến khi hóa thành một màn sương trắng mờ ảo.
“Rầm” một tiếng, cậu ngã thẳng xuống đường đua nhựa.
“Trời đất, là Mục Nhiên! Cậu ấy đột nhiên ngã sấp xuống... bạn học Alpha ở đằng trước kia, phiền cậu tới đây giúp tôi một tay!”
Giữa sự hỗn loạn ồn ào, huấn luyện viên và một Alpha khoác chiếc áo choàng trắng trên tay vốn dĩ đang thảo luận chuyện phổ cập kiến thức khoa học về việc cứu hộ dã ngoại cho sinh viên, trong lúc nhất thời sự chú ý của cả hai người bọn họ đều bị tình huống bên này hấp dẫn.
“Bác sĩ Lộc, nhanh, phiền cậu một chút, đó là sinh viên lớp tôi!”
Tiếng bước chân, tiếng thét chói tai, tiếng nói chuyện, tiếng hét, tất cả âm thanh như biến thành những sợi len, chúng rối tung trong đầu óc Mục Nhiên. Trong lúc mơ mơ màng màng, dường như cậu được một vòng tay lạnh giá nâng cơ thể lên, có người cẩn thận kề bình nước khoáng bên môi cậu để đút nước.
Người kia đè lên huyệt thái dương của cậu để giải tỏa, ý thức của Mục Nhiên dần trở nên rõ ràng, chỉ là mắt cậu mãi không mở ra được.
Người kia lại bón cho cậu ít nước, lông mi Mục Nhiên rung lên hai cái, mí mắt nhẹ nhàng mở hé ra, cuối cùng cậu cũng mở được mắt rồi.
Một bóng dáng dường như rất quen thuộc, người ngồi bên cạnh Mục Nhiên vội vàng ném áo choàng trắng xuống đất.
Mục Nhiên được người nọ giúp đứng lên, người kia khoác cánh tay cậu qua vai mình rồi đưa cậu về khu nghỉ ngơi.
Ý thức dần dần trở lại, Mục Nhiên quay mặt đối diện với người có giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng như đá đen ngâm trong bể lạnh ngàn năm, tạm thời không nhớ ra người nhìn qua rất quen mắt này là ai.
Là cái người đeo mặt nạ phòng độc kia.
Vì lúc này tất cả các lớp vẫn còn đang huấn luyện nên khu nghỉ ngơi ngoài hai người họ ra thì chẳng còn một ai khác.
Lúc này, Mục Nhiên nghe thấy người đeo mặt nạ phòng độc nói với mình:
“Bạn học, miệt mài quá độ cũng không phải là chuyện tốt, mà cậu còn là sinh viên của trường quân đội nên cậu hẳn là nên tiết chế một chút thì vẫn hơn.”
Mục Nhiên: “...”
Cậu ghìm cương một đàn ngựa trong đầu, thế quái nào mà tên đeo mặt nạ phòng độc này biết được vậy?
⬅ Trước Tiếp ➡