Mục Nhiên ngừng lại một cái, cậu không biết sao người đối diện dù đã đeo mặt nạ phòng độc mà còn có thể ngửi được mùi là như nào nữa.
Độ nhạy khứu giác còn hơn cả chó.
Lấy thuốc xong Mục Nhiên chạy ngay về ký túc xá, trông cậu vô cùng lo lắng.
Sau khi cho Tề Vũ Trình uống thuốc xong thì Tề Vũ Trình lại sờ sờ bụng bảo mình đói, còn có ý tưởng kỳ lạ bảo muốn ăn mì gói vị hải sản nữa.
“Bị cảm nặng như vậy còn đòi ăn mì gói? Mơ đi.”
Mục Nhiên lấy phần cơm dinh dưỡng mua từ trưa ra rồi xé bao bì bỏ vào lò vi sóng hâm nóng.
Tề Vũ Trình vừa thấy lại phải ăn cơm dinh dưỡng thì cả người uể oải như mèo con bị bệnh.
“Nhiên Nhiên, lúc cậu đi phòng y tế có thấy một Alpha có pheromone rất đặc biệt không?”
Tề Vũ Trình uể oải ỉu xìu và hai miếng cơm.
“Hừ, tớ nói này, cậu không muốn ngửi mùi pheromone đậu hũ thúi nên mới nhờ tớ đi lấy thuốc để chịu tội thay cậu đúng không?”
LMục Nhiên cúi đầu làm bộ hung dữ rồi ấn đầu cậu ấy xoa loạn một hồi.
“Ha ha, tớ bị bệnh mà cậu không thông cảm một chút được hả? Lại nói tớ với cậu có quan hệ như nào nha, là bạn bè nối khố từ nhỏ đó.”
“Ai nối khố với cậu.”
“Thì là...” Tề Vũ Trình nghĩ tới thân thể bất bình thường của Mục Nhiên nhưng trong lúc nhất thời cậu ấy không nghĩ được cách nói tốt hơn: “Là so sánh, so sánh á.”
Mục Nhiên xoay người bắt đầu dọn dẹp chỗ khăn giấy, quang não Tề Vũ Trình vứt lung tung trên bàn.
“Tên Alpha đậu hũ thái kia là thẳng A ung thư, tớ cực kỳ ngứa mắt anh ta, lần trước tớ chỉ che mũi lại thôi mà nó đã trừng mắt rồi, nếu không phải đang nằm trên giường không động đậy được thì chắc nó đánh tớ một trận luôn mất.”
“Thật hả? Thế sao có một Alpha đeo mặt nạ phòng độc lượn đi lượn lại trước mặt nó cả ngày mà nó có nói gì đâu, ngay cả rắm cũng không dám thả?”
“Chậc, tên Alpha đậu hũ thái kia chính là một tên chỉ biết bắt nạt kẻ yếu thôi. Mà người cậu bảo đeo mặt nạ kia có phải Lộc Lâm Thâm không? Tớ nghe nói anh ta xin điều về đây từ chỗ chuyên môn phục vụ hoàng gia của đất nước đấy.”
“Nghe ghê gớm đấy, nếu thế sao anh ta còn muốn tới trường quân đội của chúng ta làm gì vậy?”
“Không biết, nhưng nghe đồn trên trang web của trường thì anh ta tới đây để tìm một người.”
“Ha ha, sao càng nghe càng thấy giống mấy mối tình thanh xuân vườn trường thế, chẳng lẽ anh ta muốn tìm một người khiến anh ta đau khổ đứng đợi trước Phật năm trăm năm à?”
“Ha ha, ha ha... Cứu mạng, Mục Nhiên, cái miệng này của cậu thật là... Bác sĩ người ta không có chọc giận cậu, cậu nói với tớ thì có tác dụng quái gì đâu, có giỏi thì nói trước mặt anh ta đi, giỏi thì chỉ vào mũi anh ta rồi nói đi.”
Mấy lời cố ý chọc cười của Mục Nhiên khiến sợi dây thần kinh căng thẳng vì bị chậm tiến độ huấn luyện mấy ngày nay của Tề Vũ Trình thả lỏng không ít.
Có một đường bị tuyết che phủ thẳng tắp nối thẳng ra sân huấn luyện, nhưng ở con đường nhỏ chuyên được rửa sạch vẫn là có rất nhiều sinh viên mới lập dị không muốn đi con đường bình thường mà dùng ủng quân đội màu đen dẫm ra một chuỗi dấu chân.
Trên sân huấn luyện có một người đang đứng thẳng tắp giữa thời tiết khắc nghiệt, gió tuyết tàn phá.
“Nghiêm... nghỉ... đi đều, bước...”
Sinh viên năm nhất phía dưới làm theo khẩu lệnh của huấn luyện viên răm rắp.
Một lớp gồm năm mươi người, mười người một hàng dọc, đứng thành năm hàng, trong đó Omega đứng đầu, tiếp đến là Beta và cuối cùng là Alpha.
Lớp bọn họ tổng cộng có tám Omega bao gồm cả Mục Nhiên, không đủ xếp thành hai hàng đầu nên đã bổ sung thêm hai Beta vào hai hàng cuối, mà Mục Nhiên là Omega đứng gần Beta nhất.
Nguyên nhân do cậu là người cao nhất trong số các Omega.
Luyện tập xong đội hình đội ngũ là chạy nước rút, chạy bền, xà đơn, xà kép, gập bụng, chống đẩy, mỗi mục đều có tiêu chí cụ thể, nghiêm ngặt. Sinh viên không hoàn thành đủ theo thời gian quy định sẽ bị phạt gấp đôi.
Cuối cùng thì mọi người đã đạt được yêu cầu, nếu không thì huấn luyện viên sẽ cho một sinh viên khác ngồi lên lưng của người chưa hoàn thành, để người đó thực hiện lại.
Có vài sinh viên thân thể yếu kém còn bị người trên lưng mình đè sấp xuống mặt đất không lên nổi, cái cảnh tượng kêu gào thảm thiết kia còn khủng khiếp hơn cả cảnh mổ heo.
Mục Nhiên đã sớm hoàn thành huấn luyện nên ngồi ở khu nghỉ ngơi uống nước.
Bạn cùng phòng Omega Dư Cận Hiến gần đây rất thích dính cậu, các Omega khác kêu gào không thấy cậu ta đâu, chắc vừa vào toilet giải quyết nỗi buồn rồi.
Mục Nhiên lấy khăn giấy từ trong túi ra lau mồ hôi ở thái dương, cậu sợ nếu không lau lát mồ hôi đông cứng ở trên mặt luôn thì chết.
Không biết từ khi nào trên mặt đất đã có thêm một cái bóng đen dài, hoá ra là một nam Omega xui xẻo trong lớp đang đứng trước mặt Mục Nhiên.
“Này, Mục Nhiên...”
Người tới giơ chân đá đá cái ghế Mục Nhiên đang ngồi, nhíu mày cụp mắt xuống nhìn Mục Nhiên từ trên xuống.
Mục Nhiên bị thái độ này của hắn làm cho khó chịu: “Bị điên à?”
“Con mẹ nó... Thôi, hỏi cậu một câu, cậu trực cùng ngày với Uý Phong Trì à?”
“Muốn hỏi gì thì hỏi đi vòng vo cái gì.”
Mục Nhiên đứng lên nhảy một cái ném luôn chai nước vừa uống xong vào thùng rác.
“Tôi đổi ca trực với cậu, tôi muốn trực với Uý Phong Trì.”
Kỷ Cảnh ngày càng ghét Mục Nhiên, tên Omega này lúc huấn luyện bình thường đều vượt qua cậu ta ở mọi mặt, lúc huấn luyện viên khen ngợi Omega cũng chỉ khen mỗi Mục Nhiên, nhưng giờ nghĩ đến dù sao thì mình cũng đang muốn nhờ Mục Nhiên nên cậu ta chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nói ra mục đích của mình.
“Nếu từ đầu cậu nói chuyện bình thường với tôi thì tôi đã sớm đổi cho cậu rồi, nhưng với cái thái độ này thì dựa vào cái gì mà tôi phải đổi cho cậu?”
Mục Nhiên cũng không ngốc, đương nhiên là cậu đã sớm nhìn ra sự chán ghét chói lọi trong đôi mắt Kỷ Cảnh.
Mục Nhiên đút khăn giấy còn thừa lại vào túi rồi xoay người rời đi.
Kỷ Cảnh đứng tại chỗ hận tới ngứa răng.
Một Alpha ngày thường chơi chung với Kỷ Cảnh - Khải Ni chạy tới: “Sao rồi, thằng Omega nghèo đói kia không đồng ý à?”
“Mẹ nó! Một Omega xuất thân từ tinh cầu rác rưởi ra thì làm giá cái gì mà làm giá? Làm giá con mẹ nó!”
Kỷ Cảnh tức giận giống như cá nóc, gương mặt tinh xảo hiện lên vẻ tức giận.
Cậu ta oán hận đá ghế một cái, kết quả là dùng quá nhiều sức nên ngay sau đó cậu ta phải ôm chân nhảy dựng lên.
Sinh hoạt của trường quân đội lặp đi lặp lại một cách đơn điệu, buồn tẻ và vô vị, áp lực rất lớn nhưng đồng thời cũng thu hoạch được rất nhiều.
Năm ngày ở tuần đầu tiên giống như bị người ấn nút tua nhanh vậy, nháy mắt đã trôi qua.
Rất nhanh đã đến cuối tuần, thứ bảy Mục Nhiên không định ở lại trường, cậu còn một ít đồ ở chung cư vẫn chưa chuyển hết nên cậu phải về đó một chuyến.
Theo đám đông cùng kéo ra ngoài cổng trường, Mục Nhiên chọn chỗ vắng người dừng lại lướt lướt chỗ tin tức mới trên quang não.
Nhưng mà đột nhiên Mục Nhiên bị ôm chặt từ đằng trước, cậu nhất thời không kịp phản ứng lại mà lui về sau hai bước theo quán tính.
Cùng lúc đó, ở sau hai người góc năm giờ, một tấm thẻ bạc quét qua cổng an toàn kêu “Tích...” một tiếng.
Lộc Lâm Thâm thả tấm thẻ về lại túi áo khoác anh ta đỡ đỡ mắt kính gọng vàng trên sống mũi, gương mặt không có nhiều biểu cảm kia tràn ngập sự lạnh lùng đạm mạc.
Thị lực của anh ta rất tốt nên đương nhiên cũng thấy hai thân ảnh đang ôm chặt nhau ở phía trước kia.
Anh ta nghe được cái Alpha cao lớn đẹp trai kia nói với Omega:
“Mục mục, anh rất nhớ em.”
Người tới có một cái đầu màu bạc, thân hình mạnh mẽ gần mét chín như chim nhỏ nép vào người, rúc vào lòng Mục Nhiên, còn dụi dụi đầu vào bả vai cậu như chú chim non.
“Kỳ Tử Câm anh tới đây làm gì?”
Mục Nhiên cảm nhận được sinh viên và giáo viên xung quanh đều đang nhìn mình, vẫn là một màn cầu bị người ta rúc vào trong ngực kia khiến biểu cảm trên mặt cậu hơi lúng túng, sắc mặt ửng đỏ.
“Anh nhớ em nên mới tới đây gặp em, bên ngoài thật sự rất lạnh, anh vẫn luôn đứng ở chỗ này chờ em ra ngoài, em nhìn xem, tay anh đã bị lạnh đến đỏ rồi.”
Bông tuyết rơi xuống đọng lại trên đôi mắt hẹp dài của Kỳ Tử Cấm, rơi xuống hàng mi dài đậm cong vút, anh ta làm nũng ôm cánh tay Mục Nhiên, muốn cho cậu xem cái tay không đeo găng kia bị đông lạnh đến mức đỏ ửng của mình.
“Buông ra!”
Mục Nhiên dùng sức phất tay nhưng cũng không hất ra nổi.
"Ở đây rất nhiều người, chúng ta lên xe nói đi.”
Không cho Omega bất cứ cơ hội tránh né nào, tay Kỳ Tử Cấm trượt xuống dưới xen vào khe tay cậu đổi thành mười ngón đan nhau với cậu.
Mục Nhiên bị lôi kéo lên xe, cửa xe đóng lại, Mục Nhiên dán vào cạnh cửa xe đóng chặt, Alpha thò đầu tới muốn hôn.
Mục Nhiên quay đầu đi né tránh cái hôn mang theo sự lạnh lẽo kia.
“Nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì?”
“Kỳ phát tình của anh sắp tới rồi.”
Kỳ Tử Cấm thấy Mục Nhiên không hề che giấu sự xa cách thì trên gương mặt trong sáng bức người hiện lên vẻ đau
lòng.
“Vậy nên?”
“Chỉ đêm nay thôi, em giúp anh, có được không?”
Trên tường khách sạn nhỏ dán mấy tấm poster lớn chi tiết cực kỳ gợi tình, hiển nhiên là đã dán từ rất lâu rồi, ở rìa còn hơi ố vàng cong mép nữa.
Phòng cũng không rộng, liếc mắt một cái là có thể nhìn hết một lượt, đồ dùng, đồ trang trí cũng giới hạn trong khoảng giá rẻ. Phòng chỉ có một phòng tắm, ngay cả ban công cũng không có.
Nhưng bởi vì gần trường quân đội và không cần chứng minh thư cũng có thể thuê phòng nên đây là sự lựa chọn tốt nhất đối với hai người không mang theo chứng minh thư là Kỳ Tử Câm và Mục Nhiên.
Toàn thân Omega trần trụi, quần áo cậu bị nắm tới mức dúm đó ném trên mặt đất.
Mà quần áo của Alpha dưới thân cậu lại cực kỳ chỉnh tề, chỉ trừ vết nhăn trên áo khoác tay trang.
“Tới đây, ngồi trên ngực anh trước để anh liếm huyệt nhỏ giúp em...”
Kỳ Tử Câm vừa giơ tay xoa xoa hai đầu vú dâu đãng đang dựng thẳng ngứa ngáy của Mục Nhiên vừa dùng bàn tay to vuốt ve vòng eo cậu, động tác tràn ngập ý vị khiêu khích sắc tình.
Hai đầu ti nhỏ bị xoa đến mức sưng trướng lên bắt đầu run rẩy, sắc mặt Mục Nhiên mê ly nhưng lại không có động tác gì tiếp theo.
Kỳ Tử Cấm ôm eo cậu đẩy người tới ngực mình.
Anh ta vừa nhấc eo Mục Nhiên lên vừa trượt thân xuống rồi dùng tay tách đôi chân dài trắng trẻo bóng loáng như ngọc của cậu ra.
Đầu Kỳ Tử Cấm dừng ở dưới huyệt nhỏ phấn nộn mê người của Mục Nhiên, cậu không ngờ anh ta lại làm thật nên cảm thấy vô cùng xấu hổ kẹp chặt chân lại theo bản năng.
Mặt Kỷ Tử Câm bị chân Mục Nhiên kẹp lấy, điều này ngược lại càng làm tư thế liếm huyệt của anh ta thêm chắc chắn.
Anh ta vươn bàn tay bị lạnh đến đỏ bừng dùng lực tách hai cánh môi hồng hào no đủ kia ra, đầu lưỡi thô ráp nhắm ngay huyệt nhỏ hẹp đáng yêu liếm thật mạnh một cái.
“Aư... đừng, đừng liếm chỗ đó...”
“Đừng liếm mà...”
Đầu lưỡi linh hoạt như con rắn nhỏ kia vẫn đang luồn lách rúc vào sâu trong huyệt cậu, cảm giác tê tê dại dại truyền thẳng tới đại não, Mục Nhiên bỗng ngã ra sau.
Cả người cậu như ngồi luôn trên mặt của Kỳ Tử Câm, nhìn như cậu chủ cưỡi ở trên mặt anh ta vậy.
Huyệt non tươi ngọt nhiều nước như thịt trai bỗng đụng vào môi Kỳ Tử Câm, anh ta kêu lên “Gi” một cái rồi nhắm ngay cái huyệt mềm mại dính nhớp kia hút mạnh.
Anh ta ôm lấy hai cánh mông vô cùng co dãn của Mục Nhiên, đầu lưỡi ướt đẫm dùng sức cuộn lên.
Đầu lưỡi có sức khống chế rất tốt ưng ngạnh tách môi nhỏ ra: “Lách tách...” Dâu thuỷ tích tụ ở cái huyệt dâm đãng ồ ạt chảy xuống, Kỳ Tử Cấm như nhà thám hiểm nhiều ngày trên sa mạc sắp chết khát, anh ta ngậm lấy hai mảnh môi nhỏ cực kỳ gợi cảm kia há miệng hút mạnh.
Đầu lưỡi anh ta thọc mạnh từng cái, đầu lưỡi linh hoạt va chạm thật mạnh vào từng thớ thịt mẫn cảm của Mục Nhiên kéo đến từng trận kêu rên da giật liên hồi quanh quẩn trong căn phòng khách sạn nhỏ.
Tủ đầu giường đơn sơ thiết kế theo kiểu cũ của khách sạn có để thuốc kí©h dục, chất lỏng màu xanh nhạt hơi lóe lên ánh sáng dưới ngọn đèn chiếu rọi.
Thuốc kí©h dụ© và thuốc ức chế là hai loại thuốc hoàn toàn khác nhau, chúng luôn luôn là những thứ có lượng tiêu thụ lớn trên đất nước.
Thuốc kí©f dụ© phân thành loại dành cho Alpha, loại dành cho Beta và loại thông dụng. Lúc đầu, mục đích người ta nghiên cứu và phát triển loại thuốc này là để giúp Omega có tuyến pheromone bị tổn thương có thể có cuộc sống tình dụ© bình thường. Nhưng bây giờ, chúng thường được người dân của đất nước sử dụng như một loại thuốc trợ hứng khi động phòng.
Mục Nhiên bị liếm hoyệt, ánh mắt vừa lúc nhìn thấy vị trí của thuốc kí© dụ©.
Khi đang bị thao đến mơ màng, cậu mơ hồ nhớ ra mình đã từng nhìn thấy một loại thuốc kí©h dụ© trông y như vậy nằm trong tủ thuốc ở nhà trọ.
Chỉ là không biết tại sao cậu lại không nhìn thấy bóng dáng của lọ thuốc kí©h dụ© ấy, cũng chẳng biết là nó đã đi đâu.
“Sao hả Mục Mục, anh liếm cho em có đủ sướng không?”
“Em đang phân tâm nghĩ cái gì thế, hửm? Xem ra anh phải làm việc chăm chỉ hơn rồi...”
Thấy Mục Nhiên như đã thả hồn vào cõi tiên, Kỳ Tử Câm lấy danh nghĩa trừng phạt mạnh mẽ mở hai môi hoyệt ẩm ướt và trơn trượt ra.
Kỳ Tử Cấm hơi hơi nâng cằm, kề sát miệng vào huyệt mềm mại nhiều nước kia.
Đầu lưỡi anh ta liếm từ dưới lên trên, thịt mềm ở cửa huyệt bị đầu lưỡi dày dặn của Kỳ Tử Cấm đẩy ra đẩy vào, sau đó còn bị dồn hết sang một bên.
Huyệt non mềm bị đầu lưỡi của Kỳ Tử Câm liếm cho đỏ lên, cửa huyệt và cánh môi dân đãng đều đã ướt sũng nước.
Mục Nhiên dùng tư thế ngồi xổm, cưỡi lên mặt Kỳ Tử Câm, hai chân cầu mở ra hết cỡ, không biết xấu hổ để cho Kỳ Tử Câm liếm lỗ nhỏ bí mật ướt át đỏ hồng nằm giữa hai chân.
“Xì xì, xì xì...” Đầu lưỡi đi vào cái khe nhỏ hẹp, nghiền áp lên vách thịt dày đặc điểm G. Mục Nhiên bị lưỡi liếm cho ngơ ngác, vì hai chân ngồi xổm nên không ngồi được lâu, cộng thêm khoái CảA đột kích mạnh như một làn sóng, chẳng mấy chốc cậu đã không thể kìm được rên rỉ thành tiếng.
“Ư, ưm, đừng liếm nữa, a, a...”
“ÀO...” một tiếng, dầu thủy tích tụ trong khoang sinh sản chảy ra như thác lũ, mạnh mẽ cuồn cuộn chảy ra ngoài.
- Phía dưới, Kỳ Tử Cấm tạm thời chưa kịp chuẩn bị, miệng anh ta đang liếa láp huyệt hứng hơn phân nửa chỗ dân thủy
“ÀO...” Lần đầu là ngoài ý muốn, lần sau Kỳ Tử Cấm liền cố tình nuốt hết nó trước mặt Mục Nhiên.
“Anh, sao anh lại...”
Mục Nhiên cảm thấy Kỳ Tử Câm là kẻ không hề có giới hạn, nhất thời đỏ bừng mặt.
“Được rồi, Mục Mục, nếu em đã được hầu hạ tốt rồi thì giờ đến lượt anh làm em...”
Kỳ Tử Câm bật ngồi dậy, Mục Nhiên đang cười trên mặt anh ta đột nhiên bị đẩy ngã về phía sau.
Mái tóc bạc sáng ngời của anh ta chôn trong ngực Mục Nhiên, anh ta vươn đầu lưỡi ra, không biết mệt mỏi cắn liếm hai bên đầu vú đỏ hồng.
Hai đầu nhũ mềm mại bị anh ta cắn cho sưng tấy lên, anh ta nhảy ra khỏi giường, đi chân trần rồi bế Mục Nhiên lên.
Côn thịt lớn cực kỳ nóng bỏng đâm thật mạnh từ đằng sau, vì được đâm vào từ một góc nghiêng nên đầu Côn thịt cứng cáp và tròn trịa đột nhiên đâm vào vách thịt mềm mại ướt đẫm dâu thủy của Mục Nhiên.
“A!...”
Mục Nhiên bị đau nên ©ôn thịt của cậu suýt chút nữa thì xỉu xuống, Kỳ Tử Cấm ôm cậu từ đằng sau rồi tiến về phía trước.
Mỗi khi đi một bước, Kỳ Tử Câm lại cố ý nhấc cao chân rồi đung đưa hai cái, Côn tfit to và cứng như sắt “xì xì” đâm vào huyệt non nớt đang co rút vì cực khoái của Mục Nhiên.
“Con mẹ nó anh định làm gì, MA... Người ngoài cửa sổ sẽ thấy mất...”
Toàn thân Mục Nhiên bị Kỳ Tử Câm đè lên cửa sổ thủy tinh cao đến trần nhà từ đằng sau.
Phòng bọn họ có bật đèn, mặc dù không quá sáng nhưng đèn ở đầu giường vẫn được mở, thế nên nếu giờ phút này có người nhìn từ bên ngoài vào vẫn có thể thấy hai người đang là tình trong tư thế doggy vô cùng tà dân bỉ ổi.
“Nếu em sợ hãi như vậy thì hãy dùng huyệt của em hút mạnh CH thịt của anh đi. Chỉ cần anh bắn ra thì chúng ta sẽ quay về giường, được không?”
“Bốp... bốp...” Kỳ Tử Câm đưa tay lên vỗ mạnh vài cái vào mông Mục Nhiên, sau đó anh ta thẳng thắt lưng, nâng hông cậu lên, Côn thịt lớn và cứng rắn đáng sợ như một thanh kiếm mạnh mẽ thần tốc ra ra vào vào.
Huyệt dâu đãng bị thao đến nỗi chảy ra dầu thủy “tí tách, tí tách”, người ở phía sau thao vừa ác vừa mạnh như đang đóng cọc, khuôn mặt của Mục Nhiên bị ép vào kính cửa sổ hơi có chút biến dạng.
Hai vú nhỏ bại lộ trong không khí, không được ai quan tâm. Kỳ Tử Cấm vừa dùng súng đại bác bắn vào bộ phận Sinh dụ© của Mục Nhiên, vừa như nhận ra sự cô đơn của bầu vú nhỏ, anh ta đưa tay búng nhẹ hai đầu vú của Mục Nhiên, thỉnh thoảng lại vừa nhào nặn vừa kéo về phía trước.
Bị Côn thịt nện khiến thân thể đập nhiều lần lên mặt kính thủy tinh cứng rắn, Mục Nhiên vừa đau lại vừa thích, thân thể rung lên dữ dội. Kỳ Tử Cấm thấy cậu không bắn ra được, anh ta liền đưa tay xuống dưới tìm kiếm, giúp cậu vuốt ve ©ôn thịt nhỏ.
“A, a... Đừng sờ...”
Omega vào lúc này quá thẳng thắn, ngoài miệng nói không muốn không muốn, Côn thịt đầy tinh di©h của cậu bị cọ xát mạnh mẽ dưới bàn tay đầy vết chai mỏng của Kỳ Tử Cấm.
Alpha thao Mục Nhiên không biết mệt mỏi, con rồng dụ© vọng màu tím đỏ to lớn và kí©h thí©h mạnh mẽ đâm vào huyệt nhỏ, dường như anh ta đang hận không thể nhét cả hai viên bị vào trong người Mục Nhiên.
Kỳ Tử Cấm nắm lấy thắt lưng của Mục Nhiên, khí huyết dâng trào khiến ©ôn thịt anh ta rung động mãnh liệt trong khoang sinh dục ấm áp và ẩm ướt, dòng nước dữ dội cuốn lấy hàng trăm triệu con tinh tùng bắn vào trong cái huyệt nhỏ nhắn của Mục Nhiên.
Mục Nhiên yếu ớt gần như trượt chân ngã xuống đất dọc theo cửa sổ kính trong suốt kéo dài từ trần đến sàn nhà. Cậu quay lại, vẻ mặt dâu đãng nhưng trong mắt lại lộ rõ
vẻ lạnh lùng.
“Kỳ Tử Cấm, anh giúp tôi vượt qua kỳ động dục một lần, giờ tôi cũng giúp anh vượt qua kỳ động dục một lần, bây giờ chúng ta coi như hòa nhau.”
Mạnh mẽ phân rõ ranh giới khiến Kỳ Tử Câm đang có thần thái sáng láng vô cùng tức giận. Vẻ mặt anh ta trầm xuống, anh ta ôm lấy Mục Nhiên rồi vứt cậu lên giường một cách mạnh mẽ.
Bờ mông săn chắc và chặt chẽ bị nâng lên, trông cậu giờ đây y như một con cún dân đãng chờ Côn thit lớn đến thao.
Mục Nhiên bị cánh tay mạnh mẽ của Kỳ Tử Cấm ép chặt, eo của cậu hạ thấp thành một đường cong hình chữ S hoàn mỹ.
Hai cái mông mềm mại đầy đặn đỏ bừng, chúng bị bàn tay của Kỳ Tử Câm mạnh mẽ banh ra.
“Xì xì, xì xì...”
Lỗ huyệt liên tục bị ©ôn thịt lớn tím đỏ đâm vào, Mục Nhiên phản ứng lại vô cùng dữ dội.
Trực tràng co rút mạnh đến nỗi Kỳ Tử Câm cảm thấy dường như Côn thịt của anh ta sắp bị cắt đứt.
“Mục Mục, thả lỏng chút...”
Thái dương chảy xuống từng giọt mồ hôi, Kỳ Tử Câm mạnh mẽ đẩy eo về phía trước.
Nửa người Mục Nhiên chìm trong đống chăn gối, chỉ có cái mông đang bị thao là vểnh lên cao.
Kỳ Tử Câm cũng đang nửa quỳ trên giường, nửa người trên của anh ta đứng thẳng, Côn thịt to lớn giống như một cục sắt nóng đỏ rực, cứng rắn và nhanh chóng mở ra trực tràng đang cắn chặt lấy ©ôn thịt của anh ta.
Côn thịt không hề được che đậy bởi bao Cao su kịch liệt chà xát với ruột non hồng hào trơn bóng, tuyến tiền liệt bị phần đầu nấm to tròn và cứng rắn của Kỳ Tử Cấm đâm xuống một cách mạnh mẽ.
“A, ưa... Nhanh bắn ra đi...”
Mục Nhiên ngẩng mặt khỏi chăn, khuôn mặt vì nín thở mà đỏ lên cùng với sự ướt át vì nước mắt.
“Mới chỉ vừa bắt đầu thôi, bé dâm đãng...”
Côn thịt thô to như con rồng khổng lồ mạnh mẽ xâm nhập vào hậu huyệt, lúc vừa mới tiến vào lỗ nhỏ còn có chút khô khốc.
Chẳng mấy chốc, sự ma sát giữa Côn thịt với thành ruột càng ngày càng mạnh mẽ, càng cọ xát, càng va đập thì nước ra càng nhiều.
Dịch ruột non ào ào chảy xuống thành từng đợt, Côn thịt màu tím đỏ trơn bóng va đập mãnh liệt và dồn dập.
Bị mạnh mẽ xâm chiếm khiến Mục Nhiên sức cùng lực kiệt, Côn thịt của cậu đã bắn nhiều tới nỗi mềm nhũn, thế nên lúc này cậu không thể nào tiết ra được một giọt tinh dich nào từ tuyến tiền liệt.
Tiếng “bốp bốp”, “xì xì” đồng thời vang lên, hai viên tinh hoàn đầy tinh di©h đập vào đùi Mục Nhiên một cách ác ý.
Kỳ Tử Câm làữ tình đến nỗi mồ hôi đầm đìa, hai mắt anh ta chuyển thành màu đỏ tươi.
Anh ta bất ngờ ôm lấy mông Mục Nhiên rồi mạnh mẽ đâm chọc, Côn thịt trướng to rồi khuấy động ở tràng ruột, tinh dich nồng đậm bắn ra ào ạt khiến toàn thân Mục Nhiên run rẩy.
Kỳ Tử Câm bị phân rõ ranh giới một cách dứt khoát khiến anh ta không biết nên xả giận vào đâu, chỉ có thể đè Mục Nhiên xuống giường rồi mạnh mẽ lào tình cả đêm.
Mãi đến ngày thứ hai, Mục Nhiên cảm thấy linh hồn của mình vẫn còn ở trong khách sạn nhỏ, hoặc có thể là đã bị thứ đó của Kỳ Tử Câm chọc cho đần độn.
Lúc học lớp buổi sáng Mục Nhiên còn có thể miễn cưỡng chống đỡ, nhưng lớp huấn luyện buổi chiều thì quả thật là muốn mạng của Omega là cậu đây.
Hai chân cậu run rẩy chạy ở đằng sau, theo từng bước chạy, bắp đùi của cậu lại ma sát với hoa huyệt và hậu huyệt khiến cậu phải nhận lấy từng đợt đau đớn.
Cậu luôn luôn nổi bật về thể chất trong số các Omega trong lớp mình, lúc này lại cách các bạn học ngày càng xa. Một đám lớn toàn bóng người dần dần phủ lên trước mắt cậu, biến ảo, vặn vẹo, biến dạng, mãi cho đến khi hóa thành một màn sương trắng mờ ảo.
“Rầm” một tiếng, cậu ngã thẳng xuống đường đua nhựa.
“Trời đất, là Mục Nhiên! Cậu ấy đột nhiên ngã sấp xuống... bạn học Alpha ở đằng trước kia, phiền cậu tới đây giúp tôi một tay!”
Giữa sự hỗn loạn ồn ào, huấn luyện viên và một Alpha khoác chiếc áo choàng trắng trên tay vốn dĩ đang thảo luận chuyện phổ cập kiến thức khoa học về việc cứu hộ dã ngoại cho sinh viên, trong lúc nhất thời sự chú ý của cả hai người bọn họ đều bị tình huống bên này hấp dẫn.
“Bác sĩ Lộc, nhanh, phiền cậu một chút, đó là sinh viên lớp tôi!”
Tiếng bước chân, tiếng thét chói tai, tiếng nói chuyện, tiếng hét, tất cả âm thanh như biến thành những sợi len, chúng rối tung trong đầu óc Mục Nhiên. Trong lúc mơ mơ màng màng, dường như cậu được một vòng tay lạnh giá nâng cơ thể lên, có người cẩn thận kề bình nước khoáng bên môi cậu để đút nước.
Người kia đè lên huyệt thái dương của cậu để giải tỏa, ý thức của Mục Nhiên dần trở nên rõ ràng, chỉ là mắt cậu mãi không mở ra được.
Người kia lại bón cho cậu ít nước, lông mi Mục Nhiên rung lên hai cái, mí mắt nhẹ nhàng mở hé ra, cuối cùng cậu cũng mở được mắt rồi.
Một bóng dáng dường như rất quen thuộc, người ngồi bên cạnh Mục Nhiên vội vàng ném áo choàng trắng xuống đất.
Mục Nhiên được người nọ giúp đứng lên, người kia khoác cánh tay cậu qua vai mình rồi đưa cậu về khu nghỉ ngơi.
Ý thức dần dần trở lại, Mục Nhiên quay mặt đối diện với người có giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng như đá đen ngâm trong bể lạnh ngàn năm, tạm thời không nhớ ra người nhìn qua rất quen mắt này là ai.
Là cái người đeo mặt nạ phòng độc kia.
Vì lúc này tất cả các lớp vẫn còn đang huấn luyện nên khu nghỉ ngơi ngoài hai người họ ra thì chẳng còn một ai khác.
Lúc này, Mục Nhiên nghe thấy người đeo mặt nạ phòng độc nói với mình:
“Bạn học, miệt mài quá độ cũng không phải là chuyện tốt, mà cậu còn là sinh viên của trường quân đội nên cậu hẳn là nên tiết chế một chút thì vẫn hơn.”
Mục Nhiên: “...”
Cậu ghìm cương một đàn ngựa trong đầu, thế quái nào mà tên đeo mặt nạ phòng độc này biết được vậy?