⬅ Trước Tiếp ➡
Ngay cả khi Cố Chấn Viễn đứng trước mặt hắn, hắn cũng chưa chắc nhịn được cơn giận này.
Huống gì là một người hắn vốn chẳng thèm coi ra gì như Thư Viện.
"Cô là cái thá gì mà dám nói với tiểu gia tôi kiểu đó?" Con trai tư lệnh vô cùng vênh váo nói "Tôi nói cho cô biết, hôm nay cô muốn đi cũng phải đi, không muốn đi cũng phải đi. Tiểu gia tôi cho cô cơ hội giúp Phương Ức đã là để mắt đến cô rồi. Nếu cô chọc giận tôi, cẩn thận tôi làm cho cô không rời khỏi thành phố núi ”
Trong mắt Thư Viện lúc này, con trai tư lệnh chẳng khác gì một thằng ngốc.
Cô hỏi "Cậu nói lời này là cậu nói với tư cách cá nhân, hay là nói thay cho cha cậu?
Là ý của cha hắn, hay là ý của hắn.
Điều này có khác gì nhau sao?
Giờ phút này con trai tư lệnh căn bản không hiểu sự khác biệt tɾong đó.
"Cô quan tâm tiểu gia tôi đại diện cho ai làm gì? Tôi nói cho cô biết, nếu cô biết điều thì đi the0 tôi, còn không tiểu gia tôi sẽ khiến cô hối hận vì đã đến thành phố núi này ”
Con trai tư lệnh vừa mới nói xong thì chợt thấy mười mấy nhân viên an ninh bước vào, sau đó bọn họ đồng loạt rút súng chĩa thẳng vào hắn.
Nhìn vẻ mặt sững sờ của con trai tư lệnh.
Thư Viện chỉ khẽ lắc đầụ
Thư Viện lắc đầụ
Cô đã nói "Con trai tư lệnh đúng là đồ ngốc."
Thư Viện phải công nhận, con trai của tư lệnh quân khu thành phố núi đúng là sinh ra để "gây họa cho cha mẹ".
Núi không có hổ, Khỉ xưng vua.
Chuyện đó cũng không quan trọng, nhưng nếu thấy hổ đến thì nên khôn ngoan nên cúi đầu nhường đường, sau khi hổ đi thì lại tiếp tục xưng vua mới đúng.
Thế nhưng con Khỉ này thì không, cha hắn chỉ là một tɾong những "vua Khỉ", hắn liền cho rằng mình là vô địch thiên hạ.
Dám chạy đến trước mặt cô mà lên giọng đe dọa cô.
Đúng là, cô cũng không tính cái gì.
Nhưng chồng cô là Cố Chấn Viễn, với phụ nữ mà nói, chồng vinh thì vợ quý, vinh nhục của chồng chính là vinh nhục của vợ.
Đồng dạng, không nể mặt cô, cũng tương đương không nể mặt Cố Chấn Viễn.
Dám đến trước mặt cô mà dọa nạt cô, còn bảo sẽ khiến cô không thể rời khỏi thành phố núi, đây chẳng khác nào nhổ lông trên đầu hổ.
Ngay cả cha của hắn đến trước mặt cô cũng không dám nói như thế.
Tuy rằng Thư Viện không để con trai tư lệnh quân khu thành phố núi ngu ngốc này vào mắt, nhưng nếu cô cứ để yên không làm gì, buông tha cho hắn thì chẳng khác nào khuyến khích người khác sau này đến trước mặt cô buông lời hung ác.
Cho nên, ngay lúc đó, Thư Viện lập tức thể hiện thái độ bị xúc phạm, sau đó nhanh chóng trở về biệt thự mà vợ chồng cô đang ở tạm.
Chuyện này chưa đến nửa tiếng sau đã truyền vào tai tư lệnh quân khu thành phố núi và vợ hắn.
Khi phu nhân tư lệnh nghe được chuyện này, cả người bà ta đều ngây ngẩn.
Không phải bà ta đã dặn dò con trai rấtnhiều lần, bảo nó những ngày này phải ngoan ngoãn ở nhà, không được đi đâu hết sao?
Muốn đi chơi thì chờ Cố Chấn Viễn rời khỏi thành phố núi rồi, hắn muốn chơi như thế nào đều tùy hắn.

⬅ Trước Tiếp ➡