⬅ Trước Tiếp ➡
Hơn nữa the0 con mắt của cô, loại vải này khi mang về thủ đô chắc chắn sẽ được phụ nữ yêu thích.
Chỉ cần nhìn vải thôi đã đẹp thế, nếu may thành váy áo mặc lên người thì càng đẹp hơn nữa
Đối với những phụ nữ g͙iàu có ở thủ đô, điều bọn họ sợ nhất là mình không đủ đẹp, mặc đồ không đủ nổi bật, chứ đâu thèm quan tâm một bộ váy tốn bao nhiêu tiền?
Vì vậy, Thư Viện không ngần ngại mua hết tất cả số vải có sẵn, còn đặt hàng, bao toàn bộ sản lượng vải của bộ lạc tɾong vòng mười năm tới.
Lúc con trai tư lệnh đến nơi là lúc Thư Viện h0àn tất giao dịch.
Con trai của tư lệnh quân khu thành phố núi, Thư Viện chỉ mới nghe tên của hắn, còn chưa gặp qua người này.
Nhưng mà ngay cả tư lệnh quân khu thành phố núi hay vợ hắn cô cũng chưa từng gặp.
Dù tư lệnh quân khu thành phố núi là người thế nào thì the0 hiểu biết của cô, đứa con trai này của tư lệnh quân khu cũng không phải là người xấu, hắn nhiều lắm chỉ là một nhị thế tổ bị cha mẹ chiều hư mà thôi.
Hơn nữa , thành phố núi không phải là thủ đô, người có quyền có thế ở đây đếm cũng chưa đủ một bàn tay.
Tục ngữ nói rấtđúng "Núi không có hổ, Khỉ xưng vua".
Chỉ ở những nơi vùng biên thế này thì mới dung được con trai tư lệnh vùng núi vênh váo như vậy.
Thư Viện nhìn nhị thế tổ kia rồi hỏi “Cậu muốn tôi đi gặp Phương Ức à?”
Con trai tư lệnh quân khu thành phố núi gật đầụ
Hắn cũng không thấy hắn nói như thế có gì không ổn.
Hắn nghĩ, nếu Phương Ức nhờ hắn đi tìm Thư Viện, thì hai người chắc hẳn có quen biết.
Dù đây là lần đầu tiên hắn gặp Thư Viện, nhưng hắn đã từng gặp chồng của cô.
Người cha từ trước đến nay luôn bận rộn với quân vụ không có thời gian quản hắn kia vẫn luôn dặn đi dặn lại, muốn hắn "Tuyệt đối không được chọc vào Cố Chấn Viễn."
Cho dù thực sự có xung đột với Cố Chấn Viễn, cũng phải nuốt lửa giận vào tɾong bụng.
Đó là lần đầu tiên từ nhỏ đến lớn, cha hắn lần đầu dặn dò hắn nghiêm túc như vậy.
Thư Viện bật cười “Vì sao tôi phải đi gặp Phương Ức?”
Cô và cô ta đâu phải bạn bè.
Chuyện sống chết của Phương Ức thì liên quan gì đến cô.
Con trai tư lệnh không ngờ Thư Viện lại nói vậy.
“Hai người không phải là bạn à?”
Thư Viện nghe xong lại không nhịn được bật cười “Ai nói với cậu, chúng tôi là bạn?”
Con trai tư lệnh hơi sửng sốt một chút.
Đúng là Phương Ức chưa từng nói với hắn bọn họ là bạn.
Nhưng hắn nghĩ, nếu Phương Ức nhờ hắn tìm Thư Viện, thì chắc là hai người nhất định có giao tình.
“Mặc kệ các người có phải bạn hay không phải bạn, nhưng nếu Phương Ức đã nhờ cô giúp, thì cô nên giúp chứ cô ấy.” Con trai tư lệnh nói với giọng rấtđương nhiên.
"Dựa vào đâu? " Thư Viện nhìn con trai tư lệnh nói "Tôi không phải mẹ cô ta, tại sao cô ta tìm tôi giúp thì tôi phải giúp cô ta?
Con trai tư lệnh không ngờ Thư Viện lại trả lời như vậy.
Với tính cách thiếu gia bị chiều hư của hắn, làm sao hắn chịu nổi Thư Viện nói chuyện với hắn kiểu đó.
Dù cha hắn có ngàn dặn vạn dặn dù như thế nào cũng không được xung đột với Cố Chấn Viễn.
Nhưng giờ phút này tɾong đầu hắn, Thư Viện và Cố Chấn Viễn là hai người.

⬅ Trước Tiếp ➡