⬅ Trước Tiếp ➡
Sau đó cô ta bắt đầu như đứng đống lửa, như ngồi đống than, chỉ hy vọng bữa tiệc đêm nay có thể mau chóng kết thúc.
Ngay khi bữa tiệc kết thúc, cô ta muốn rời Thư Viện càng xa càng tốt.
Không ngờ chiếc xe cô ta vừa rời khỏi biệt thự của thị trưởng không bao lâu thì đã bị chặn lại.
Trong nghi thức xã giao, người có thân phận và địa vị càng cao thì càng có thể rời đi sớm.
Trừ khi là người g͙ià sức yếu, còn không thì đều phải the0 nghi thức đó.
Đây cũng là một cách thể hiện sự tôn trọng đối với chủ nhà.
Thế nhưng buổi tiệc vừa mới kết thúc, Phương Ức đã vội vội vàng vàng bỏ đi.
Hành động của cô ta rấtgây chú ý, bởi vì đó là sự bất kính đối với chủ nhà.
Dù sao bữa tiệc lần này được tổ chức để tiếp đãi vợ chồng Cố Chấn Viễn, thân phận địa vị hai người cũng cao nhất ở đây.
Nhưng nghĩ đến xuấtthân của Phương Ức, vốn không phải người thuộc giới của họ, không hiểu quy tắc lễ nghi cũng là điều đương nhiên.
Mọi người nghĩ vậy rồi cũng bỏ qua, dù sao tɾong mắt nhiều người, Phương Ức chỉ là một tồn tại khiến người ta tò mò mà thôi. Bởi vì có thể nói, những gió tanh mưa máu gần đây ở thành phố núi đều bắt nguồn từ cô ta, biết bao nhiêu người vì cô ta mà chịu tổn thất nặng̝ nề.
Nếu không vì sợ dẫn người chú ý, chỉ sợ có không ít người muốn giết cô ta ngay tại chỗ.
Sau khi Phương Ức rời đi, Cố Chấn Viễn lo Thư Viện mệt cũng định cáo từ, nhưng lại bị Thư Viện ngăn lại.
Tuy Cố Chấn Viễn không hiểu vì sao Thư Viện lại không muốn rời đi, nhưng đối với những chuyện nhỏ thế này, anh chưa bao giờ từ chối yêu cầu của Thư Viện.
Không ngờ chỉ mới mười phút sau, đã có người đến báo, Phương Ức vừa rời khỏi nhà họ Lâm đã bị bắt cóc.
Chuyện này chẳng khác nào tát thẳng vào mặt thị trưởng Lâm.
Bởi vì Phương Ức vốn đang được cảnh sát bảo vệ, là do lời mời của thị trưởng Lâm nên cô ta mới đến dự tiệc.
Mà nghe thấy tin đó, Thư Viện cũng không lấy gì làm ngạc nhiên.
Phương Ức, nữ chính của câu chuyện, chính là hiện thân của hai chữ “rắc rối”.
Nơi nào có cô ta là nơi đó sẽ có chuyện rắc rối, mà mỗi khi cô ta gặp chuyện thì nhất định sẽ có người đứng ra cứu cô ta hoặc giúp cô ta.
Chỉ là đến bây giờ mới xuấthiện vài nam phụ, còn nam chính thì không biết còn đang ở hố nào.
Hay là đã vô tình bị hại chết rồi.
Nhưng nghĩ lại lại cảm thấy không có khả năng. Nam chính mà dễ chết như vậy thì sao còn gọi là nam chính được.
Nam chính phải giống với nữ chính, đều là “con gián đánh mãi không chết”.
Lúc này Cố Chấn Viễn mới hiểu vì sao khi nãy Thư Viện không chịu rời đi.
Bởi vì nếu bọn họ rời đi, thì có lẽ bọn họ gặp đúng lúc Phương Ức bị bắt cóc rồi.
Dù anh không có thiện cảm với Phương Ức, nhưng cũng không đến mức muốn thấy cô ta chết.
Vì vậy sau khi cáo từ thị trưởng Lâm và lên xe, Cố Chấn Viễn hỏi “Phương Ức chắc không sao?”
Tuy Cố Chấn Viễn hỏi vậy, nhưng trên mặt anh lại chẳng có chút biểu cảm quân tâm nào.
Thư Viện cười nói “Cô ta đương nhiên là không sao.”
Chỉ là không biết lần này sẽ đến lượt vị anh hùng nào ra tay cứu mỹ nhân mà thôi.

⬅ Trước Tiếp ➡