Dù đến giờ Phương Ức vẫn chưa gặp được người đàn ông mà mình thích, nhưng cô ta tin rằng người đó nhất định tồn tại.
Chỉ là họ chưa gặp nhau mà thôi.
Nhưng quan trọng là nhất định không có Thư Viện tồn tại.
Trước đây cô ta từng nghĩ rằng ánh hào quang của một người xuyên không là vô địch.
Nhưng kể từ khi rời khỏi thôn Phương Gia, cô ta cũng phát hiện, chỉ cần không chạm mặt Thư Viện, thì dù cô ta làm việc gì cũng thuận buồm xuôi gió, gặp bất kỳ nguy hiểm nào cũng có thể chuyển nguy thành an.
Nhưng nếu chạm mặt Thư Viện, thì chuyện gì cũng trắc trở.
Cho nên Thư Viện chính là khắc tinh của cô ta.
Tuy rằng cô ta biết Thư Viện muốn đến thành phố núi, nhưng cô ta không ngờ lại gặp Thư Viện ở thành phố núi.
Cô ta rấtmay mắn, vừa đến thành phố núi đã gặp được thị trưởng Lâm, sau đó lại tìm được cháu gái của mình và mấy chị em ở thôn Phương Gia. Dù thật bất hạnh là tất cả họ đều đã chết, nhưng ít ra cô ta có thể đưa thi thể của bọn họ về thôn Phương Gia, để bọn họ không phải lưu lạc nơi đất khách quê người.
Những cô gái ở thôn Phương Gia dù đã chết, nhưng bọn họ cũng thuận lợi cứu được nhiều cô gái khác.
Sau một trận càn quét lớn ở thành phố núi, rấtnhiều người đáng thương bị bán, bị lừa gạt đã được giải cứụ
Chỉ tɾong hai ngày ngắn ngủi, cô ta đã trở thành nhân vật nổi tiếng ở thành phố núi mà ai cũng biết.
Những người được cứu, ai mà không xem cô ta như ân nhân.
Sau đó, thị trưởng Lâm mời cô ta đến dự tiệc tối, nói là mở tiệc tiếp đãi khách quý đến từ phương xa.
Cô ta vui vẻ đến dự, định kết giao thêm mối quan hệ, nhưng không ngờ vừa đến mới biết được.
Khách chính lại chính là vợ chồng Cố Chấn Viễn và Thư Viện.
Là người xuyên không, cô ta rấttự tin vào bản thân, bất kể kiểu đàn ông nào cô ta cũng có thể dễ như trở bàn tay khiến họ có thiện cảm với mình, trừ Cố Chấn Viễn.
chính mình có tự tin, mặc kệ là cái gì dạng nam nhân nàng đều có thể dễ như trở bàn tay làm bọn họ đối nàng có hảo cảm, chính là trừ bỏ Cố Chấn Viễn ngoại lệ.
Ánh mắt anh nhìn cô ta như thể nhìn một người chết.
Bản năng mách bảo cô ta, đừng chọc vào Cố Chấn Viễn, nếu không cô ta sẽ rước lấy vận rủi.
Còn Thư Viện, sau khi liên tiếp phá hỏng kế hoạch của cô ta, cô ta chỉ muốn tránh xa cô càng xa càng tốt.
Vì vậy, bây giờ khi nhìn thấy Thư Viện, cô ta chỉ muốn coi như không quen biết cô.
Có lẽ Thư Viện cũng có ý tưởng giống cô ta, cô cũng tỏ vẻ như không thấy cô ta.
Khi cô ta đang định thở phào nhẹ nhõm.
Thì thị trưởng Lâm lại dẫn cô đi giới thiệu với từng vị khách.
Điều đó thì cô ta rấtsẵn lòng.
Biết thêm một người là thêm một con đường.
Thủ đô vì chuyện liên quan đến Vương Quốc Đống, e rằng vài năm tới cô ta không thể trở lại đó nữa.
Nếu không, hai người phụ nữ nhà họ Vương sẽ nhịn không được xé xác cô ta ra.
Khi thị trưởng Lâm dẫn cô ta đến trước mặt Cố Chấn Viễn và Thư Viện, cô ta không biết Thư Viện có làm cô ta bẽ mặt trước mọi người hay không, nhưng may mắn thay, Thư Viện không làm vậy.
Cuối cùng Phương Ức mới có thể thở phào nhẹ.