Nếu không phải vì chồng bà ấy không có lương tâm, dẫn the0 người nhà đi làm chuyện xấu với trưởng thôn, thì con gái bà ấy sao lại quay về để báo tin?
Vì vậy chính người nhà chồng đã hại chết con gái bà ấy.
Tất nhiên đây chỉ là một câu chuyện nhỏ tɾong toàn bộ sự việc.
Bọn họ còn phát hiện mấy chục thi thể phụ nữ tɾong núi, the0 lời người dân thôn Ngô Đồng thì đó là những người yếu ớt bị bệnh mà chết, hoặc bị giết khi cố gắng bỏ trốn.
Bon họ sẽ thu gom thi thể, nếu có thể sẽ trao lại những thi thể đó cho người thân của họ.
Khi người phụ trách hành động báo cáo xong, sắc trời đã sáng rõ.
Người thôn Phượng Tê cũng biết chuyện xảy ra đêm qua, tɾong thôn bắt đầu vang lên tiếng khóc.
Là có người đang than khóc cho người thân đã chết tối qua.
Dĩ nhiên, không chỉ thôn Ngô Đồng bị xử lý tɾong đêm hôm qua, còn có một số thôn khác đã bị điều tra và đã xác định có tham gia buôn người.
Quân đội đóng quân tại thành phố núi cũng chịu một trận dọn dẹp lớn, khi bọn họ đến thành phố núi, toàn bộ quân nhân liên quan sẽ bị bắt giữ, nếu người nhà của bọn họ có tham gia, cũng sẽ bị giam giữ cùng.
Buôn bán người.
Đây là hành vi pháp luật tuyệt đối không dung tha.
Đối với những gia tộc ở thủ đô có người tham gia, thầy của anh sẽ xử lý bọn họ.
Còn anh, việc cần làm là dọn sach những “khối u ác tính” ở vùng biên giới này.
Khi tiếng khóc truyền đến càng lúc càng nhiều, càng lúc càng lớn.
Cố Chấn Viễn quyết định không ở lại thôn này nữa.
Anh ra lệnh cho người của mình chuẩn bị khởi hành, sau đó bước vào phòng.
Thư Viện đã uống thuốc nên vẫn đang ngủ say, chỉ là tiếng khóc dường như đã ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô, khiến cô nhíu mày, như đang kháng nghị.
Cố Chấn Viễn hôn lên trán Thư Viện, rồi dùng một chiếc chăn lớn quấn lấy cô, bế Thư Viện đi ra ngoài.
Vài phút sau, đoàn xe đã bỏ lại thôn Phượng Tê phía sau, dần dần khuất xa.
Khi Thư Viện tỉnh lại, cô đã ở tɾong một khách sạn nhỏ tɾong trấn nhỏ.
Thị trấn này chỉ cách thành phố núi khoảng bốn tiếng lái xe.
Vậy là cô đã ngủ bao lâu rồi nhỉ?
Thư Viện còn chưa kịp suy nghĩ thì bụng đã réo lên vì đói.
Nhưng cũng may mà các nữ vệ sĩ đi cùng cô đã chuẩn bị sẵn mọi thứ.
Vừa tỉnh dậy là đã có một bát mì nước nóng hổi để ăn.
Nước dùng từ xương he0, sợi mì mảnh, có thêm h0ành thánh và cải trắng.
Nguyên liệu rấtđơn giản, nhưng tay nghề nấu nướng lại rấtkhá, khiến Thư Viện không kiềm được mà ăn thêm nửa bát nữa.
Ăn no rồi, tinh thần cũng tỉnh táo hẳn lên.
Sau khi rửa mặt chải tóc đơn giản, Thư Viện cũng có tinh thần để bắt đầu quan tâm đến chồng mình.
Khi biết Cố Chấn Viễn đang ở cùng với người của quân đội, cô không hỏi thêm gì nữa.
Điều cô nghĩ đến là “Tối qua ở thôn kia đã xảy ra chuyện gì?”
Không, phải nói là ở thôn gần đó đã xảy ra chuyện gì mới đúng?
Cố Chấn Viễn không phải kiểu người sẽ đưa cô vào nơi nguy hiểm, nên việc anh chọn dẫn cô ở tạm trú ở thôn đó, có nghĩa là thôn ấy chắc chắn không có nguy hiểm gì cả.