Dù những năm gần đây lòng dạ của trưởng thôn Ngưu đã trở nên cứng rắn the0 thời gian, nhưng con bé là đứa trẻ ông đã chứng kiến lớn lên.
Nay nó chết như vậy, làm sao hắn không đau lòng?
Nhưng không có lý do gì, con bé tuyệt đối sẽ không vội vã quay về vào giữa đêm khuya như vậy.
Nghĩ đến đội quân đang đóng quân cách đó không xa, sự bất an tɾong lòng trưởng thôn Ngưu lên đến tột đỉnh.
Đi nhiều bên bờ sông, làm sao không ướt g͙iày.
Tuy hắn đã sớm biết, làm chuyện trái lương tâm sớm hay muộn cũng sẽ bị báo ứng.
Nhưng so với sợ hãi chuyện sau khi chết, hắn càng muốn tiếp tục sống thật tốt.
Dù mấy năm nay thôn Ngô Đồng mang tiếng xấu, nhưng dân thôn phần lớn đều sống sung túc.
Không chỉ ăn no mặc ấm, họ còn xây được nhà gạch đỏ, cho con gái của hồi môn phong phú, giúp con trai có tiền cưới vợ.
Cho nên hắn không hề hối hận khi dẫn dân thôn tham gia vào đường dây vận chuyển buôn bán người.
Nhưng giờ hắn có một linh cảm...
Có lẽ...
Có lẽ hắn sẽ không còn được nhìn thấy ánh sáng ngày mai nữa.
Nhưng dù có đến giây phút cuối cùng, hắn cũng phải làm tròn trách nhiệm của một trưởng thôn.
Có người ở thôn Phượng Tê chạy sang thôn Ngô Đồng báo tin.
Chuyện này không làm Cố Chấn Viễn cảm thấy bất ngờ, thậm chí còn nằm tɾong dự đoán của anh.
Hai thôn Phượng Tê và Ngô Đồng đã thông hôn với nhau mấy trăm năm rồi.
Có mấy người ở thôn Phượng Tê mà không có người thân ở thôn Ngô Đồng.
Có thể họ khinh thường việc người thôn Ngô Đồng làm điều xấu, nhưng khi biết người thôn Ngô Đồng gặp nạn, họ đi báo tin thì cũng là chuyện bình thường.
Chỉ là không ngờ người đi báo tin lại bị người thôn Ngô Đồng giết chết mà thôi.
Cố Chấn Viễn không trực tiếp tham gia vào cuộc càn quét thôn Ngô Đồng.
Khi trời gần sáng, người phụ trách hành động hôm đó đến gặp anh.
Lần này họ đã giải cứu được hơn một trăm cô gái bị buôn bán ở thôn Ngô Đồng, hơn nữa bọn họ đến vừa đúng lúc, vì người thôn Ngô Đồng đã bắt đầu thấy có điều bất thường, đang định đưa các cô gái lên núi giết người diệt khẩụ
Ngoại trừ những đứa trẻ dưới mười hai tuổi, bọn họ đã bắt được hơn hai nghìn người thôn Ngô Đồng.
Những người này sẽ được đưa đến doanh trại gần nhất để canh giữ, đồng thời điều tra xem họ có tham gia vào hoạt động buôn người của thôn Ngô Đồng hay không.
The0 cuộc điều tra trước đó, có tới tám mươi phần trăm đàn ông trưởng thành tɾong thôn có tham dự đến việc này.
Người bị giết chính là cháu dâu đời thứ tư của trưởng thôn Phượng Tê, cô ta bị người canh đêm của thôn Ngô Đồng chém chết.
Khi bọn họ vào làng, phát hiện mẹ của Tống Hiểu Vũ bị nhốt tɾong phòng ngủ của nhà mình, và khi được thả ra, việc đầu tiên bà ấy làm là lấy dao giết chồng mình, chém bị thương chị dâu cả của bà ấy cùng con dâu của chị dâu cả, thậm chí cả mẹ chồng của bà ấy cũng bị liên lụy.
Bà ấy vừa khóc vừa hét lên chính chồng bà ấy đã hại chết con gái của bà ấy.
Nếu con gái không vì nhớ thương gia đình mẹ đẻ, thì cũng sẽ không quay về báo tin, và như vậy con gái bà ấy cũng không bị chém chết.