Mặc dù Phó Minh Lan rấttức giận khi cha cô ta định gả cô cho nhà họ Thượng, nhưng cô ta hiểu cha cô ta thật sự yêu thương cô ta. Dù ông có thực sự gả cô ta cho nhà họ Thượng, ông ta cũng sẽ không bỏ mặc cô ta, nên cô ta sẽ không giống như vợ trước của Thượng Thịnh Trung chết mà không rõ nguyên nhân.
Còn về mẹ cô ta.
Mặc dù mẹ cô ta không nói gì, giả vờ không biết, nhưng Phó Minh Lan biết cha cô ta chết là có vấn đề.
Mà người đứng sau chuyện này, chỉ có thể là mẹ cô ta.
Giữa cô ta và cha cô ta, mẹ cô ta đã chọn cô ta.
Đó cũng là lý do tại sao Phó Minh Lan kiên quyết muốn mẹ cô ta đi cùng cô ta ra nước ngoài, vì cô ta biết cô ta sẽ không quay về nữa, và cô ta không muốn để mẹ cô ta ở lại tɾong nước chịu khổ. Hơn nữa, dù cô ta có trở về, biết bao nhiêu người đã hiểu rõ gia cảnh của cô ta, họ cũng sẽ không cưới cô ta, cô ta cũng không muốn hạ thấp bản thân để lấy một người đàn ông không xứng đáng. Vì vậy, cô ta thà đi thật xa để không phải phiền lòng.
Phó Minh Lan hít một hơi dài “Tôi đến đây là để cảm ơn cô.”
Lời nói của Phó Minh Lan khiến Thư Viện có chút bất ngờ “Cảm ơn tôi cái gì? Tôi không nhớ là mình đã giúp cô cái gì.”
“Nhưng ít nhất cô cũng không giậu đổ bìm leo với tôi.” Trong thời gian này, có thể nói cô ta đã nhìn thấy hết nhân tính.
Những người bạn trước đây, sau khi cô ta gặp chuyện, không chỉ không giúp đỡ cô ta, mà có bao nhiêu người còn lợi dụng͟͟ thời cơ để đá cô ta xuống hố, như thể họ còn muốn cô ta đau đớn thêm vậy.
Đặc biệt là sau khi biết cô ta có khả năng gả đến nhà họ Thượng, bộ mặt của những người đó càng khiến cô ta không muốn nhớ lại.
Nhưng những người thực sự có thù oán với cô ta, Thư Viện lại không làm gì cả.
Điều này khiến cô ta thật sự cảm khái.
“Tôi cần thiết phải làm thế sao. Cuộc sống của Cố phu nhân tốt hay không, chẳng liên quan gì đến tôi. Khi cô gặp khó khăn, tôi đạp cô thêm một cái, cũng chẳng làm tôi ăn nhiều thêm một bát cơm đâụ” Thư Viện từ trước nay khinh thường những người đội trên đạp dưới, cuộc đời con người vốn chính là lên lên xuống xuống, cho nên ai có thể cả đời đều thuận buồm xuôi gió.
Không hiểu vì sao, Phó Minh Lan cảm thấy cô ta không hề bất ngờ khi Thư Viện lại nói ra những lời này.
“Tôi biết lúc trước Cố phu nhân liên quan đến chuyện ở thôn Phương Gia.” Phó Minh Lan nhìn Thư Viện nói “Mặc dù cô không trực tiếp nhúng tay, nhưng tôi nghĩ có vài chuyện cô phải biết.”
“Chuyện gì?” Mặc dù Thư Viện rấtmuốn nói với Phó Minh Lan cô không muốn biết gì cả, cô ta không cần nói bất cứ điều gì với cô.
Nhưng cô biết điều đó là không thể.
Làm một ngày hòa thượng gõ một ngày chuông.
Có một số việc cô cần thiết phải biết , nếu không chính là tự mình tìm chết.