Phương Ức muốn đến thăm cô, dù cô ta là nữ chính xuyên không, nhưng cô ta cũng chỉ như cọng hành.
Lúc trước cô nghĩ Phương Ức đã học khôn, nhưng cô ta vẫn chưa đủ thông minh.
Nếu thực sự thông minh, cô ta sẽ tránh xa cô càng xa càng tốt.
"Phương Ức, chúng ta không phải bạn, hiện tại không phải bạn, sau này cũng sẽ không phải bạn."
Lời nói này đủ trực tiếp nhỉ.
Sắc mặt Phương Ức biến đổi.
Vương Quốc Đống thấy vậy, cảm thấy đau lòng và muốn đứng ra bảo vệ Phương Ức, nhưng chỉ một câu của Thư Viện đã khiến cậu ta phải câm miệng.
"Vương Quốc Đống, mẹ cậu chắc chưa biết chuyện của cậu đâu nhỉ?"
Đây là một lời đe dọa, lời đe dọa trần trụi.
Thư Viện đang đe dọa cậu ta, nếu cậu ta dám lắm miệng, cô sẽ tiết lộ chuyện Phương Ức cho mẹ cậu ta.
Thấy Vương Quốc Đống hiểu ý của mình, Thư Viện mới quay người rời đi.
Lần này, Phương Ức không có ý định ngăn cản Thư Viện nữa.
Nhưng cô ta ghi nhớ sự sỉ nhục này.
Thù này, về sau cô ta nhất định sẽ báo.
Thư Viện không hề ngạc nhiên khi Phó Minh Lan tìm đến cô.
Cô đã nghe từ Cố Chấn Viễn cha của Phó Minh Lan đã qua đời, và vì cha cô ta chết, hôn sự giữa cô ta và nhà họ Thượng đương nhiên cũng bị hủy bỏ.
Nghe nói Minh Lan chuẩn bị ra nước ngoài học tiếp, mà mẹ cô ta cũng sẽ cùng đi.
Phó Minh Lan nhìn Thư Viện, nói thẳng “Tôi sắp ra nước ngoài, sau này sẽ không quay về nữa.”
Việc hai mẹ con Phó Minh Lan quyết định như vậy, Thư Viện cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Dù sao thì chuyện đã xảy ra, dấu vết vẫn còn. Phó Minh Lan trước đây từng dính líu đến cuộc đâύ đá giữa hai phe “Diều Hâu” và “Bồ câu”, các gia đình quyền thế ở thủ đô đương nhiên sẽ không muốn cưới cô ta làm dâụ Cộng thêm việc liên quan đến nhà họ Thượng, thanh danh của Phó Minh Lan coi như đã sụp đổ h0àn toàn.
“Thật ra không quay lại cũng tốt.” Thư Viện nhìn cô ấy, nói “Ở nước ngoài, cô có thể sống thoải mái hơn, không cần lo lắng quá nhiều, có thể tìm được một người đàn ông mà cô yêu và cũng yêu cô để kết hôn. Còn ở tɾong nước, cô chỉ là một quân cờ của nhà họ Phó, muốn lấy ai cũng không phải do cô quyết định.”
“Giống như cô vậy.” Phó Minh Lan khẽ nhướng mày, giọng châm chọc
Cái kiểu khıêu khích trẻ con như thế, Thư Viện làm sao bận tâm.
“Tôi biết tɾong mắt cô tôi là người may mắn, vì tôi lấy được Cố Chấn Viễn. Nhưng cô có bao giờ nghĩ, tại sao ông tôi lại gả tôi cho anh ấy không?” Thư Viện cười nhạt “Đó là vì ông sợ tôi liều mạng trả thù, giết cả con trai, con gái và cháu chắt của ông ấy. Ông sợ nhà họ Thư tuyệt hậu, nên mới lôi chuyện ân tình ra để ép tôi gả cho Cố Chấn Viễn. Chỉ cần gả tôi cho anh ấy, có Cố Chấn Viễn trông chừng, tôi sẽ không kéo nhà họ Thư chết chung nữa. Và đó là điều cô muốn sao?”
Câu hỏi của Thư Viện khiến Phó Minh Lan không thể nói nên lời.