Vương phu nhân là người, chỉ cần chuyện không liên quan đến con trai bà ấy, thì cư xử cũng khá dễ chịu và vui vẻ.
Sau khi nói xong, Thư Viện đứng dậy định rời khỏi đó.
“Đợi đã.” Không màng Vương Quốc Đống ngăn cản, Phương Ức nhìn Thư Viện, nói “Chẳng lẽ chị không thấy áy náy chút nào sao?”
Câu nói đó khiến Thư Viện thấy buồn cười đến mức không nhịn được “Tôi có gì mà phải áy náy? Người dân thôn Phương Gia đã cứu tôi, ân tình đó tôi cũng đã trả rồi, tôi không nợ gì thôn Phương Gia cả.”
Ngược lại, nếu không nhờ cô đến đây, năm nay thôn Phương Gia có lẽ lại bị bán đi thêm mấy cô gái nữa rồi.
“Rõ ràng chị có khả năng giúp tụi tôi, sao chị lại không giúp?” Nếu như không phải Thư Viện từ chối giúp đỡ, còn bảo trưởng thôn nhốt cô ta lại, thì Phương Ức cũng không phải liều mình trốn đi và bị thương.
Tuy vết thương không nặng̝, nhưng lại để lại một vết sẹo ở mặt tɾong của đùi, ai biết sẹo đó có biến mất hẳn được không. Ở đây thì lấy đâu ra phẫu thuật thẩm mỹ xóa sẹo.
“Cô cũng biết là có vấn đề, vậy tại sao cô không ngăn cản?” Thư Viện hỏi ngược lại.
Nếu không biết Phương Ức là nữ chính, có khi Thư Viện còn chẳng phản cảm đến vậy. Nhưng sau khi biết cô ta là nữ chính, cô càng thấy rấtphản cảm.
Cố Chấn Viễn đã nói rõ Phương Ức sớm đã biết có chuyện mờ ám, nhưng không những không ngăn chặn mà còn lợi dụng͟͟ cơ hội đó để tô vẽ bản thân.
Phương Ức sững người một chút “Chị đang nói linh tinh gì vậy?”
“A Ức, đừng nói nữa.” Vương Quốc Đống ngăn Phương Ức lại.
"A nhớ không cần nói nữa." Vương Quốc Đống ngăn trở Phương Ức.
“Anh Vương...” Phương Ức mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói “Em chỉ cảm thấy buồn khổ. Rõ ràng chị ấy có thể giúp bọn em, tại sao lại không chịu giúp? Lẽ nào vì bọn em là dân quê nên đáng bị khinh thường, đáng chịu khổ như vậy sao?”
Vương Quốc Đống dịu giọng an ủi “Không phải lỗi của em. Anh sẽ giúp em. Anh nhất định sẽ giúp em tìm lại các chị em tɾong thôn trở về.”
“Anh Vương...” Phương Ức đã khóc không thành tiếng.
“A Ức...” Vương Quốc Đống chưa từng gặp cô gái nào như Phương Ức. Cô dịu dàng, lương thiện, dũng cảm, h0àn toàn khác với những cô gái nơi thủ đô mà cậu ta từng quen biết.
Cũng chính vì thế, cậu ta bắt đầu thấy không hài lòng với Thư Viện. Người dân thôn Phương Gia đã cứu cô ấy, sao cô ấy có thể lạnh lùng như vậy, với cô thì giúp đỡ chẳng phải chỉ là chuyện nhỏ thôi sao?
Thư Viện chỉ muốn trợn trắng mắt, thật sự muốn nói thẳng với Vương Quốc Đống rằng “Cậu có giúp Phương Ức bao nhiêu đi nữa cũng vô ích, vì người mà cô ta chọn cuối cùng cũng không phải là cậụ”
Nhưng nghĩ đến tình nghĩa với mẹ của Vương Quốc Đống, cô vẫn rấtvui lòng đóng vai “nữ phụ ác độc phá đôi Trim uyên ương”.
“Quốc Đống, đừng quên thân phận của cậụ” Giờ phút này, Thư Viện rấtsẵn lòng đóng vai nữ phụ độc miệng “Nếu cậu muốn giúp Phương Ức tìm người thì được thôi, không vấn đề gì. Nhưng nếu cậu muốn đưa cô ta về thủ đô, thì hãy dùng đầu óc nghĩ thử xem Mẹ cậu và bà nội cậu liệu có chấp nhận cô ta không?”
Đúng là với thân phận của Vương Quốc Đống, muốn tìm người giúp Phương Ức cũng không phải việc khó. Chỉ có điều tìm được người sống hay đã chết thì khó nói.