Ngồi tɾong nhà ăn của nhà khách quân đội, Thư Viện ăn bữa brunch của mình. Thật ra, cô thấy bữa này không hợp khẩu vị cô chút nào. Cô có ăn màn thầu, nhưng không thích màn thầu ngũ cốc thô; trứng thì bị rán quá chín đến mức cháy đen; còn món dưa muối thì cô h0àn toàn không nuốt nổi. Nhưng mấy ngày sống ở vùng quê vừa rồi, cô hiểu được bữa này đã là rấtkhá rồi.
Hôm qua, Cố Chấn Viễn đã bảo với cô là hôm nay bọn họ sẽ trở về thủ đô, nên cô nghĩ, chịu đựng ăn thêm một hai bữa không hợp khẩu vị nữa cũng không sao.
Nhưng sáng nay tỉnh dậy, Thư Viện không thấy Cố Chấn Viễn đâụ Chị Giang cũng không biết anh ấy đi đâu, tuy nhiên chị Giang lại kể cho cô nghe chuyện của hai anh em nhà họ Lâm.
Xem ra, vụ buôn người lần này có liên quan đến cả phu nhân trưởng trấn và anh trai của bà ta. Còn trưởng trấn có biết hay không thì... Cũng chẳng quan trọng nữa, bởi vợ và anh vợ của ông ta đã dính líu đến chuyện này, thì sự nghiệp chính trị của ông ta cũng tiêu tan rồi.
Nhưng điều khiến Thư Viện bất ngờ là Phương Ức thế mà lại dây dưa với Vương Quốc Đống, hơn nữa còn được cậu ta giúp đỡ. Thư Viện chỉ có thể thầm nghĩ Đây chẳng phải là “hào quang nữ chính” sao?
Dù cô không giúp thì cũng sẽ có nam phụ xuấthiện để hỗ trợ nữ chính.
Chỉ là, mẹ và bà nội của Vương Quốc Đống không phải người dễ đối phó đâụ Nhưng như thế thì sao? Dù sao vai trò của nam phụ chính là phải bỏ tiền, bỏ công vì nữ chính làm việc.
Đến cuối cùng, khi nữ chính và nam chính thành đôi, nam phụ vẫn phải nén đau mà chúc phúc cho họ, chấp nhận để nữ chính “hạnh phúc mãi mãi về sau”.
Đúng là “nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới”. Thư Viện vừa nghĩ đến Phương Ức, thì cô đã thấy cô ta bước vào nhà ăn.
Tất nhiên, cô ta không đến một mình, mà đi cùng nam phụ mới lên sân khấu – Vương Quốc Đống.
Khi nhìn thấy Thư Viện, Phương Ức ngẩn người một chút, rõ ràng cô ta không ngờ sẽ gặp lại Thư Viện, cô ta tưởng cô đã về thủ đô rồi.
“Sao chị vẫn còn ở đây?”
Thư Viện không để ý đến Phương Ức.
Phương Ức không biết thân phận của Thư Viện, nhưng Vương Quốc Đống thì biết rấtrõ.
Dù đầu óc Vương Quốc Đống có đơn giản bốc đồng thật, nhưng cậu ta không phải không có não. Nhất là khi ông nội và cha của cậu ta luôn tẩy não cậu ta. Cho nên cậu ta biết có thể ăn chơi làm loạn thế nào đều được, vì có nhà họ Vương chống lưng, nhưng có một số người, cậu ta tuyệt đối không được chọc vào. Một tɾong số đó chính là Cố Chấn Viễn.
Thư Viện là vợ của Cố Chấn Viễn, mà đụng đến cô chẳng khác nào đắc tội với Cố Chấn Viễn.
Vương Quốc Đống kéo nhẹ tay Phương Ức rồi cúi đầu chào “Chào Cố phu nhân.”
Thư Viện có thể không thèm để ý đến Phương Ức, nhưng với Vương Quốc Đống thì cô không thể làm ngơ.
“Sao cậu lại ở đây? Trường chưa nghỉ hè mà?” Thư Viện mỉm cười hỏi.
“Tôi xin nghỉ để đi dự đám cưới của một đàn anh ở trường.” Vương Quốc Đống nhìn Thư Viện trả lời.
“Vậy cậu sớm về thủ đô đi, đừng để mẹ và bà nội cậu lo lắng.” Tuy Vương Quốc Đống hơi ngốc và xốc nổi một chút, nhưng Thư Viện và Vương phu nhân cũng có giao tình khá tốt.