Tất nhiên, Cố Chấn Viễn sẽ không nói với Thư Viện cái chết của cha Phó Minh Lan là do mẹ cô ta ra tay, còn chi thứ hai của nhà họ Phó thì phụ trách dọn dẹp hậu quả.
Nhưng Thư Viện không phải người ngu ngốc, chỉ cần suy nghĩ một chút là cô đã hiểu ngay.
Vợ của Thượng Thịnh Trung chắcchắn không chết tự nhiên.
Vậy thì cha của Phó Minh Lan cũng không thể là chết tự nhiên được.
“Chuyện này, anh đã biết từ trước rồi.” Thư Viện nói. Dù Cố Chấn Viễn không trực tiếp ra tay, nhưng điều đó không có nghĩa là anh không biết gì.
Chỉ là anh không ngờ nhà họ Thượng lại dám động đến cô mà thôi.
Cố Chấn Viễn không phủ nhận, mà anh không phủ nhận cũng đồng nghĩa với việc thừa nhận.
“Mấy ngày qua em vẫn ổn chứ?” Mặc dù anh đã nắm rõ hết mọi việc xảy ra từ khi Thư Viện vào thôn Phương Gia, nhưng anh vẫn muốn chính tai nghe cô kể lại, như vậy anh mới yên tâm.
Từ khi Thư Viện gả cho anh, anh chưa từng để cô phải chịu bất kỳ uất ức nào.
Chuyện lần này không chỉ là một cái tát thẳng vào mặt anh,
Mà còn khiến anh phải một lần nữa thanh lọc lại cấp dưới.
Lúc này anh mới phát hiện, dù trung tâm quyền lực không bị cài người, nhưng những chỗ khác đã bị gài không ít “đinh”.
Đó là do anh quá mức sơ sót. Thư Viện vốn không hứng thú với chính trị, cũng chưa bao giờ nhúng tay vào công việc của anh. Vì vậy có một số người, một số chuyện vốn không nằm tɾong phạm vi cô quản, cô cũng không biết, và chính những chỗ đó đã bị người khác tận dụng͟͟ sơ hở để gài “đinh” vào.
Thư Viện gật đầu, kể lại toàn bộ sự việc xảy ra ở thôn Phương Gia, bao gồm cả chuyện bọn buôn người.
Sau khi nghe xong, Cố Chấn Viễn trầm ngâm một lúc rồi nói “Chuyện này em không nhúng tay là đúng. Tuy trước mắt chỉ mới bắt được vài kẻ tay sai, nhưng kẻ đứng sau và kẻ hưởng lợi lớn nhất chắc chắn là các gia tộc lớn ở thủ đô. Nếu em liều lĩnh nhúng tay vào, cho dù em là vợ anh, họ cũng sẽ không tha cho em đâụ”
Cắt đường kiếm tiền của người khác, chẳng khác gì giết cha mẹ họ.
Với khoản lợi nhuận khổng lồ từ việc buôn bán người này, sao bọn họ có thể để đường dây ấy bị cắt đứt dễ dàng?
“Em cũng nghĩ vậy, cho nên em không dám nhúng tay.” Thư Viện nói, rồi bất giác nghĩ đến Phương Ức, tɾong lòng cảm thấy không thoải mái.
"Xảy ra chuyện gì?" Cố Chấn Viễn lập tức nhận ra cảm xúc của cô có biến đổi.
“Không có gì, chỉ là nghĩ đến một người.” Thư Viện không ngờ mình lại ċһán ghét một người chỉ sau một lần gặp như thế.
“Ai vậy?” Là ai mà khiến Thư Viện phản ứng cảm xúc ma͙nh đến vậy?
Thư Viện cũng không định giấu Cố Chấn Viễn. Dù không thể h0àn toàn thẳng thắn thành thành thật mọi chuyện tɾong hôn nhân, nhưng những việc quan trọng thì tốt nhất không cần giấu giếm.
Vì vậy cô kể lại toàn bộ chuyện Phương Ức cho Cố Chấn Viễn nghe.
Không ngờ sau khi nghe Thư Viện nói về Phương Ức xong, sắc mặt của Cố Chấn Viễn lại thay đổi.
Chỉ tɾong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng vẫn bị Thư Viện bắt được.
“Anh biết cô ta à?” Thư Viện hỏi, dù cảm thấy điều đó khó có khả năng.