Khi nhìn thấy Cố Chấn Viễn, Thư Viện cuối cùng cũng cảm thấy yên tâm. Chỉ cần ở bên cạnh Cố Chấn Viễn, cho dù ngoài kia mưa to gió lớn thế nào, cô cũng không sợ.
Rúc vào lòng Cố Chấn Viễn, Thư Viện thở phào nhẹ nhõm nói "Cuối cùng anh cũng đến rồi."
Ôm lấy Thư Viện, Cố Chấn Viễn hôn nhẹ lên trán cô, nói "Lẽ ra anh nên đến sớm hơn. Nếu không phải vì phải xử lý chuyện nhà họ Thượng, thì anh đã có mặt từ lâu rồi."
Thư Viện không ngốc, nghe Cố Chấn Viễn nói như thế thì cô cũng hiểu ra "Chuyện em gặp phải có liên quan đến nhà họ Thượng sao?"
Cố Chấn Viễn gật đầu "Người do nhà họ Thượng phái đến."
Dĩ nhiên, phía nhà họ Thượng nói đến dễ nghe là bọn họ không có ý giết Thư Viện, chỉ muốn xả giận mà thôi.
Vì mẹ của Thượng Thịnh Trung chết có thể nói là vì Thư Viện.
"Thượng Thịnh Trung vì cái chết của mẹ mà trút giận lên đầu em." Thư Viện cười lạnh "Thật là vô liêm sỉ. Nếu Thượng Thịnh Trung thật sự có lòng, thì đã có thể cứu được mẹ hắn. Chính hắn vì quyền thừa kế nhà họ Thượng mà gián tiếp hại chết mẹ mình, giờ lại dám đổ lỗi lên đầu em. Hắn tưởng em dễ bắt nạt lắm sao?"
Thư Viện quyết định chờ cô về thủ đô, cô nhất định phải bắt Thượng Thịnh Trung trả giá.
"Không chỉ vì cái chết của Thượng phu nhân đâụ" Cố Chấn Viễn ôm lấy Thư Viện ngồi xuống ghế sofa "Phía sau chuyện này không chỉ có nhà họ Thượng. Chẳng qua bây giờ nhà họ Thượng bị đẩy ra làm "bia đỡ đạn" thôi. Thực tế, cả nhà họ Thượng, họ Hồ và họ Phó đều có dính líụ Họ không chỉ muốn trả thù cho Thượng phu nhân, mà còn muốn chuyển hướng sự chú ý của anh, để âm thầm thực hiện kế hoạch họ muốn làm."
"Kế hoạch gì?" Thư Viện tò mò hỏi.
Cô không hiểu vì sao họ lại dám ra tay với mình, biết rõ điều đó chẳng khác nào đối đầu trực diện với Cố Chấn Viễn.
Bọn họ muốn làm gì, thế mà không tiếc mạo hiểm đối nghịch với Cố Chấn Viễn ra tay với cô, phải biết bọn họ ra tay với Thư Viện, không chỉ là đánh cho Cố Chấn Viễn một bạt tai, thậm chí trở thành kẻ địch của Cố Chấn Viễn.
Mà ai cũng biết, tuy Cố Chấn Viễn nhìn thì phong độ nho nhã, nhưng khi đối phó với kẻ địch thì tuyệt đối không nương tay. Dù anh không liên lụy đến người thân vô tội của đối phương, nhưng một khi kẻ địch đã bị anh đánh bại thì không bao giờ có cơ hội lật lại thế cờ.
"Kim loại hiếm." Cố Chấn Viễn cười lạnh nói "Mỏ khoáng mà nhà họ Thượng đầu tư bất ngờ khai thác ra kim loại hiếm. Họ Thượng liền hợp tác với nhà họ Hồ. Lẽ ra hai bên hợp tác khá ổn, nhưng vì quản lý không nghiêm, khiến Hồ Đông Minh gây ra đại họa. Để giữ thể diện, nhà họ Hồ buộc phải nhường một phần lợi ích. Vì vậy, bọn họ không đủ sức che giấu chuyện kim loại hiếm nữa, liền kéo thêm nhà họ Phó vào hợp tác."
"Họ Phó thì làm gì?" Thư Viện hỏi tiếp.
"Nhà họ Phó kết thông gia với nhà họ Thượng, giúp đỡ nhà họ Phó thăng chức, từ đó đánh lạc hướng dư luận và che giấu cho hai nhà kia. Nhưng vận không may, cha của Phó Minh Lan bị bệnh tim rồi qua đời, cộng thêm nhà mẹ đẻ của vợ Thượng Thịnh Trung không chấp nhận chuyện con gái chết không rõ ràng. Sau khi điều tra thì mọi chuyện mới vỡ lở."