Nhìn gương mặt ngơ ngác của Phương Thúy, Thư Viện khẽ cười “Thành phố núi cách thủ đô xa lắm, đi tàu hỏa cũng mất cả tuần, chứ đừng nói là từ thôn Phương Gia đến đó. Chị chỉ từng nghe nói về nơi ấy, chứ còn chưa từng đặt chân đến. Chị còn chẳng biết gì về nơi đó, em bảo chị cứu thế nào? Không phải chị không muốn cứu, mà là chị không biết phải làm sao để cứụ”
“Nhưng chị có người...”
Phương Thúy nhìn Thư Viện, nói được nửa thì ngừng lại.
Cô nhớ lại cách Thư Viện đến được thôn Phương Gia.
Thư Viện xoa đầu Phương Thúy, dịu dàng nói “Chăm chỉ học hành, còn lại thì nghe lời cha em. Ông ấy sẽ không làm hại em đâụ Lời người khác nói thì đừng nghe hết, phải biết có những người nhìn thì tưởng tốt với em, nhưng chưa chắc đã thật sự tốt. Mọi chuyện phải học cách suy nghĩ cho kỹ. Trước khi nói điều gì ra, hãy suy nghĩ tɾong đầụ Nếu còn phân vân không biết nên nói hay không, như vậy thà rằng ngậm miệng lại, không cần mở miệng."
Phương Thúy dường như mơ hồ hiểu được tại sao Thư Viện lại nói với cô những lời như thế, cho nên cô chỉ yên lặng nhìn Thư Viện và cha mình, sau đó một câu cũng không nói nữa.
Thư Viện nhìn trưởng thôn, nói “Cảm ơn chú đã chăm sóc tôi mấy ngày qua.”
“Chúc Cố phu nhân trở về thủ đô bình an.” Trưởng thôn đã nghe chị Giang nên biết, chồng của Thư Viện họ Cố.
Còn lại thì ông không biết gì thêm.
Nhưng nhìn thấy cảnh người đến đón Thư Viện hôm nay, ông cũng hiểu chồng Thư Viện không phải người tầm thường.
“Cảm ơn lời chúc của chú.” Sau khi nói xong, Thư Viện gật đầu rồi bước lên xe.
Nhưng khi xe chuẩn bị rời khỏi làng, lại có người chặn trước đầu xe.
"Chờ một chút."
Là một cô gái khoảng hai mươi tuổi, quần áo tuy cũ kỹ nhưng được giặt sach sẽ, gọn gàng.
Phương Ức đã đến thế giới này được năm năm rồi.
Dù sinh ra tɾong một gia đình nghèo, cha mẹ trọng nam khinh nữ, cô ta cũng không vì thế mà nản lòng hay tuyệt vọng.
Cô ta hiểu, một khi ông trời đã cho cô ta cơ hội sống lần thứ hai, thì nhất định sẽ không bỏ rơi cô ta.
Huống hồ, dù cha mẹ cô ta có trọng nam khinh nữ, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện bán cô ta đi để lấy tiền cưới vợ cho con trai.
Tất nhiên, cũng có thể là do cô ta là con út tɾong nhà, khi hai anh trai cưới vợ thì cô ta còn nhỏ, cho dù bán cô ta cũng chẳng được bao nhiêu tiền.
Sau khi đến thế giới này, Phương Ức luôn tìm mọi cách để rời khỏi ngôi làng nghèo khó này, muốn lên thành phố, vì cô ta tin với sự thông minh của mình, chỉ có nơi đó mới là đất dụng͟͟ võ.
Nhưng cha mẹ cô ta lại không đồng ý.
Ở cái nơi chết tiệt này, chỉ cần cha mẹ không cho phép, ngay cả việc đi dạo ở trấn trên cũng khó như lên trời.
Nhất là bây giờ cô ta đã mười tám tuổi, cha mẹ lại chỉ mong gả cô ta đi để lấy một khoản tiền cưới thật lớn.
Nhưng Phương Ức thì không muốn lấy chồng. Dù có phải lấy, cô ta cũng không muốn lấy mấy tên nông dân nghèo rớt mồng tơi này.
Tuy nhiên việc cô ta có muốn hay không cũng chẳng quan trọng, cha mẹ chẳng hề để ý đến ý kiến của cô ta.
Đúng lúc Phương Ức đang giận dỗi với cha mẹ tiện nghi thì cháu gái của Phương Ức gặp chuyện.